Nỗi kinh hãi lúc nửa đêm

PV 20/12/2025 14:32

Anh ta giật mình, lặng lẽ rời khỏi giường, để lại tôi run rẩy trong bóng tối. Đêm đó, tôi trùm chăn kín đầu, cố gắng tự thuyết phục bản thân rằng có lẽ mình đã nhầm, có thể đó chỉ là một cơn ác mộng.

Sau khi đọc bài , tôi thật sự rất đồng cảm với nhân vật trong bài viết vì tôi cũng đã từng trải qua những tháng ngày đen tối như thế.

Đúng là có những nỗi sợ không ồn ào, không bộc lộ thành tiếng khóc hay những cơn hoảng loạn dữ dội. Nó âm thầm nằm lại trong ký ức, len lỏi qua từng giấc ngủ, từng khoảnh khắc tưởng như bình yên nhất. Với tôi, nỗi sợ ấy bắt đầu từ những đêm khuya, khi cả nhà đã say giấc và tôi chỉ là một đứa trẻ lớp 6, quá nhỏ để hiểu chuyện gì đang xảy ra với mình.

Khi còn bé, tôi từng bị quấy rối tình dục. Người làm điều đó không phải người xa lạ, mà là một anh họ từ trên thành phố về. Vì là họ hàng thân thích, bố mẹ tôi hoàn toàn không đề phòng. Ở quê, người ta tin nhau bằng hai chữ “ruột rà” và niềm tin ấy đã vô tình trở thành cánh cửa mở toang cho bi kịch của tôi.

Tuổi thơ tôi không được mẹ kèm cặp, chỉ bảo nhiều. Mẹ bận quanh năm với đồng áng, làm thuê, tối về mệt mỏi, chỉ mong có bữa cơm đủ đầy rồi nghỉ ngơi. Những chuyện thầm kín của con gái, những bài học tự bảo vệ bản thân, với mẹ tôi khi ấy là điều xa xỉ.

Còn anh ta, người anh họ hơn tôi nhiều tuổi là thợ trong xưởng mộc gia đình tôi. Sau khi học xong lớp 12, 2 bác gửi anh ta về nhà tôi, nhờ bố tôi dạy nghề, vừa học vừa làm.

Ngày ấy, tôi chỉ là một con bé học lớp 6, sống ở quê, hồn nhiên và trong trẻo đến mức ngây ngô. Tôi thực sự rất quý anh ta. Anh nói chuyện dễ nghe, hay cười, lại là người “trên thành phố về” nên trong mắt tôi, anh ta giống như một người anh trai đúng nghĩa.

Tôi ngủ riêng một phòng từ nhỏ. Ở quê, nhà cửa đơn giản, các phòng ngủ hầu hết không có cửa, chỉ là những khoảng không ngăn cách ước lệ. Tôi chưa từng nghĩ điều đó là nguy hiểm, cho đến một đêm, khi tôi đang ngủ say, bỗng giật mình vì cảm giác có bàn tay sàm sỡ trên cơ thể mình.

Tôi hoảng loạn mở mắt ra, tim như ngừng đập và chết lặng khi nhận ra người đó chính là anh họ. Trong khoảnh khắc ấy, tôi không khóc, không la hét. Tôi chỉ giả vờ xoay người sang hướng khác, cả người cứng đờ vì sợ.

Nỗi kinh hãi lúc nửa đêm - 1

Tôi đã có những ngày tháng ngày kinh hoàng, luôn phải đối diện với nỗi sợ hãi mỗi đêm (Ảnh minh họa: Pexels).

Anh ta giật mình, lặng lẽ rời khỏi giường, để lại tôi run rẩy trong bóng tối. Đêm đó, tôi trùm chăn kín đầu, cố gắng tự thuyết phục bản thân rằng có lẽ mình đã nhầm, rằng có thể đó chỉ là một cơn ác mộng. Nhưng sâu trong lòng, tôi biết rất rõ, đó là sự thật.

Tôi không dám kể với ai. Với tôi lúc đó, chuyện ấy thật sự kinh khủng, vượt quá khả năng chịu đựng và hiểu biết của một đứa trẻ. Và chính sự im lặng ấy đã đẩy tôi vào địa ngục kéo dài. Lần thứ 3, thứ 4… rồi dường như ngày nào cũng lặp lại vào lúc nửa đêm. Tôi sống trong nỗi sợ triền miên, chỉ mong trời mau sáng để được thoát khỏi căn phòng ấy.

Ban ngày, tôi co mình lại như con ốc sên trong vỏ. Mỗi lần ngồi ăn cơm đối diện với anh ta, tôi không dám nhìn ai, chỉ cúi đầu ăn thật nhanh. Tôi trở nên ít nói, xa lánh bạn bè, không còn vô tư như trước. Trong khi đó, bố mẹ tôi lại rất quý anh. Bữa cơm nào, bố mẹ cũng gắp cho anh ta những miếng ngon nhất.

Không chỉ ban đêm, mỗi lần đi tắm cũng là nỗi kinh hoàng với tôi. Tôi luôn có cảm giác bị ai đó theo dõi. Qua khung cửa thông gió trên cao, tôi thấy anh ta đang với tay víu vào trong để nhìn trộm mình. Tôi sợ đến mức không dám hét lên, không dám chạy ra ngoài. Ngày hôm sau, tôi lén lấy bìa giấy, kê ghế thật cao để bịt kín cửa thông gió lại. Đó là cách duy nhất tôi biết để tự bảo vệ mình, dù rất mong manh.

Có một đêm, bố nghe thấy tiếng sột soạt trong phòng tôi nên đi lên kiểm tra. Khi thấy anh ta ở đó, bố hỏi: “Con lên đây làm gì?”. Anh ta thản nhiên trả lời: “Con tìm giấy đi vệ sinh”. Tôi như chết lặng, vừa hy vọng bố sẽ nghi ngờ, vừa sợ bị phát hiện, tôi không dám nói điều đó như thế nào. Sau hôm đó, bố quan tâm tôi hơn, bảo tôi "ngủ chung với bố mẹ cho vui".

Nhưng rồi thời gian trôi qua, mọi thứ dần bị lãng quên. Bố lại bảo tôi ngủ một mình. Và tôi lại tiếp tục đối diện với những ngày tháng kinh hoàng, trong sự cam chịu và tuyệt vọng. Từ năm lớp 6 - hết lớp 11, tôi sống trong trạng thái khổ sở, dằn vặt, như trầm cảm mà không ai nhận ra.

Cho đến khi anh ta nói tìm được việc trong Nam và rời đi, tôi mới thực sự cảm thấy mình được giải thoát. Tôi bắt đầu cười trở lại, thấy cuộc sống nhẹ nhõm hơn, dù những vết thương trong lòng chưa bao giờ biến mất.

Giờ đây, mỗi lần về quê ăn Tết, nếu gặp lại anh ta, trong tôi lại trào lên cảm giác phẫn nộ xen lẫn sợ hãi. Có lúc tôi chỉ muốn cào vào mặt anh ta, đối chất vì sao lại đối xử với tôi như vậy, khi tôi chỉ là một đứa trẻ. Nhưng rồi tôi lại không dám. Sự im lặng năm nào vẫn tiếp tục trói chặt tôi, không cho tôi đối diện.

Giờ đây, khi đã 33 tuổi, tôi vẫn không đủ can đảm để bước vào bất kỳ mối quan hệ yêu đương nào, càng không dám gần gũi với một ai bởi, những ám ảnh và nỗi sợ hãi từ thời thơ bé vẫn bám riết lấy tôi.

Tôi nhiều lần tự dằn vặt bản thân vì ngày ấy đã không đủ bản lĩnh để lên tiếng, để vạch trần những điều xấu xa mà anh ta gây ra. Tôi cũng mang trong lòng sự hờn trách với bố mẹ bởi đã từng có lúc nghi ngờ, nhưng lại không có biện pháp nào đủ quyết liệt để bảo vệ con gái mình đến cùng.

Tôi cứ thế sống dai dẳng trong vòng xoáy của nỗi đau, nỗi sợ và những ký ức ám ảnh, không dám đặt niềm tin vào bất kỳ người đàn ông nào. Dường như trái tim tôi đã dần chai sạn và tôi luôn lo sợ rằng, người đàn ông bước vào cuộc đời mình rồi cũng sẽ không phải là người tử tế.

Bố mẹ vẫn thường xuyên gọi điện hỏi han, thúc giục tôi tìm hiểu bạn trai, sớm yên bề gia thất. Nhưng với tôi, thà chấp nhận sống một mình còn hơn gắn bó với một người mà mình không thực sự yêu thương và tin tưởng.

Chỉ là, đôi khi tôi tự hỏi, liệu mình có nên tìm đến một chuyên gia tâm lý, để học cách đối diện và chữa lành những tổn thương đã theo tôi suốt bao năm qua.

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Theo dantri.com.vn
https://dantri.com.vn/tinh-yeu-gioi-tinh/noi-kinh-hai-luc-nua-dem-20251219145702789.htm
Copy Link
https://dantri.com.vn/tinh-yeu-gioi-tinh/noi-kinh-hai-luc-nua-dem-20251219145702789.htm
    Nổi bật
        Mới nhất
        Nỗi kinh hãi lúc nửa đêm
        • Mặc định

        POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO