Ông bà thông gia lỡ phải lòng nhau khiến vợ chồng trẻ lục đục
Tôi hiểu nỗi đau của vợ khi phải chứng kiến cảnh bố phản bội mẹ, đặc biệt khi “người thứ 3” xen ngang, không ai khác lại chính là mẹ chồng. Nhưng chẳng lẽ vì điều đó mà cô ấy chọn ly thân với tôi?
Tôi và vợ năm nay đều 29 tuổi. Chúng tôi làm công nhân cho một công ty ở gần nhà. Ngoại trừ việc chưa có con dù đã kết hôn được 5 năm, cuộc sống của chúng tôi nói chung không có gì đáng phàn nàn.
Tuy nhiên, sự an ổn của gia đình tôi đã không còn nữa kể từ khi chúng tôi xây nhà và nhờ hai bên nội, ngoại cắt cử người sang trông coi thợ những khi cả hai vợ chồng đều đi làm.
Nhà tôi chỉ còn có mẹ. Mẹ tôi dù đã gần 60 tuổi nhưng còn khỏe mạnh và khá linh hoạt vì bà có nhiều năm buôn bán nên khi giao cho bà trông coi việc thợ thuyền xây dựng nhà chúng tôi khá yên tâm. Phía bên nhà vợ, có bố cô ấy cũng còn khỏe mạnh, tháo vát nên ông cũng thường sang trông coi việc xây nhà giúp chúng tôi.

Quan hệ ngoài luồng của hai bên thông gia đẩy cuộc hôn nhân của vợ chồng tôi vào bờ vực (Ảnh minh hoạ: plex).
Hai bên thông gia lâu nay đều hòa thuận và vun đắp cho con cái nên chúng tôi chẳng một mảy may e ngại điều gì. Mọi chuyện êm xuôi chừng được vài tháng thì hàng xóm bắt đầu xì xào chuyện bố vợ và mẹ tôi có quan hệ tình cảm ngoài luồng.
Tôi dù có nhắc mẹ cần cẩn trọng để tránh những điều tiếng không đáng nhưng kỳ thực trong lòng tôi không bao giờ tin có chuyện tình cảm nào giữa hai người thông gia ở tuổi xế chiều như vậy cả.
Nhưng tôi biết tôi đã nhầm kể từ buổi trưa hôm ấy, vì công ty mất điện, được nghỉ sớm nên vợ chồng tôi trở về nhà sớm hơn thường lệ.
Vừa bước vào nhà, đập vào mắt chúng tôi là hình ảnh bố vợ và mẹ tôi đang âu yếm thân mật. Tôi như chết đứng tại chỗ còn vợ thì ngã quỵ xuống.
Sau sự việc, cả tôi và vợ đều nỗ lực lựa lời góp ý, phân tích nhằm ngăn cản mối tình trái luân thường đạo lý này. Nhưng thật bất ngờ, không những không xấu hổ mà cả bố vợ và mẹ tôi đều thừa nhận họ có tình cảm với nhau và vẫn lén lút duy trì qua lại để gặp nhau.
Nhìn hai người thông gia tình tứ gọi nhau là anh, em và không ngại khi chăm chút nhau trước mặt các con, chúng tôi thực sự không thể chịu đựng được. Đặc biệt, khi ở phía nhà vợ, mẹ vợ vẫn còn đó, bà mắc bệnh đau thần kinh tọa nhiều năm nên dường như chỉ ngồi một chỗ, mọi việc trong nhà do một tay bố vợ quyết định hết. Bà hiền lành và một mực tin tưởng chồng tất thảy mọi chuyện nên càng khiến chúng tôi đau lòng.
Chúng tôi giữ kín chuyện và lấy chính mẹ vợ làm lý do để ngăn cản mối tình sai trái kia nhưng tất cả đều vô nghĩa. Bố vợ và mẹ tôi bỏ ngoài tai mọi chuyện.
Nhìn cảnh chướng tai gai mắt ngay tại nhà mình, đặc biệt nhìn vợ tôi suy sụp, đau khổ, tôi đã quyết định làm biện pháp mạnh tay là tạm dừng việc xây nhà lại nhằm để cho bố vợ và mẹ tôi không còn có cơ hội gặp nhau tại nhà tôi nữa. Tuy nhiên, tôi biết sau đó, họ vẫn tìm cách gặp nhau hàng ngày và cố ý tránh mặt chúng tôi.
Bất lực trong việc ngăn cản mối tình sai trái, vợ tôi đâm ra ngày một u uất, người gầy sọp và thậm chí phải xin nghỉ không lương nhiều tuần.
Cô ấy luôn tự trách bản thân đã đẩy mẹ cô ấy vào tình thế bị chồng phản bội và khiến tình cảm của cô ấy dành cho bố cũng không còn được như trước nữa. Cô ấy trở nên căm phẫn mẹ tôi và dùng nhiều lời mạt sát mỗi khi nói về bà.
Phần vì hiểu rằng mẹ tôi có lỗi và phần vì thương vợ phải chịu nỗi đau khi chứng kiến bố phản bội mẹ nên tôi cố bỏ qua mọi lời nói khó nghe của cô ấy khi nói về mẹ tôi. Chỉ có một lần vì cô ấy chửi thề quá độc địa với mẹ tôi, sẵn vừa đi làm về mệt, tôi đã lớn tiếng quát lại cô ấy và ném vỡ tan cái cốc.
Cô ấy giận dữ, bỏ ra ngoài thuê nhà ở và tránh mặt tôi. Trong cuộc nói chuyện qua điện thoại gần đây, cô ấy còn nhắc đến khả năng ly hôn vì không muốn vướng vào mớ bòng bong bế tắc này nữa.
Dù chưa có con cái chung nhưng tôi thực sự không muốn mất đi cuộc hôn nhân này. Tôi vẫn còn yêu vợ và thương vợ rất nhiều.
Theo lời tư vấn của một người anh, tôi nỗ lực để tổ chức một cuộc họp gia đình gồm tôi, bố vợ và mẹ đẻ. Trong buổi hôm đó, tôi thẳng thắn đưa vấn đề vợ tôi đang đòi ly hôn vì không chịu đựng được mối tình ngoài luồng của ông bà.
Tôi cầu xin hai người hãy vì tương lai của vợ chồng tôi, vì nghĩa tình với mẹ vợ mà dừng lại thứ tình cảm kia. Và tôi có nhờ bố vợ tôi và mẹ tôi nói chuyện với vợ tôi, hứa sẽ dừng lại mọi chuyện để cô ấy yên tâm và không đòi ly dị nữa. Nhưng cũng như mọi lần, cả hai người đều chỉ im lặng nghe tôi nói và tôi biết sau đó mọi thứ lại đâu vào đấy.
Trong nỗ lực hàn gắn tình cảm với vợ, tôi hàng ngày hết giờ làm là đến chỗ cô ấy thuê trọ, chăm sóc cô ấy và bàn về hướng tháo gỡ khó khăn.
Tôi gợi ý vợ chồng cùng chuyển sang tỉnh khác tìm việc và sống để quên đi những điều chướng tai gai mắt. Tôi cũng bàn về việc vợ chồng đi làm thụ tinh ống nghiệm để sớm có con thay vì chờ đợi biện pháp tự nhiên như bao năm nay và bày tỏ tình cảm yêu vợ, muốn gìn giữ, xây dựng gia đình êm ấm.
Tuy nhiên, sau tất cả những nỗ lực của tôi, đáp lại chỉ là sự im lặng, thờ ơ đến khó hiểu của vợ.
Tôi biết vợ tôi vẫn chưa hết sốc trước sự việc kia và cần thời gian để tĩnh tâm trở lại. Tôi hiểu cô ấy thương mẹ cô ấy đến nhường nào.
Nhưng đã mấy tháng trôi qua, mọi việc vẫn không có gì biến chuyển. Dàn xếp chuyện của bố vợ, mẹ đẻ không thành, quay sang dỗ dành vợ cũng không được, tôi thấy mình kiệt sức.
Tôi đã làm gì sai chứ mà tất cả mọi người lại quay lưng với tôi như thế?
Nhiều đêm nằm một mình trong căn nhà xây dang dở, tôi trằn trọc không thể ngủ. Cuộc hôn nhân từng bình yên nay đứng bên bờ đổ vỡ không phải vì chúng tôi hết yêu nhau, mà vì những lỗi lầm nằm ngoài khả năng kiểm soát của hai vợ chồng.
Trách bố vợ và mẹ tôi ích kỷ, nhưng rồi tôi lại tự hỏi: Liệu mình có sai lầm khi cam chịu, khi phải cúi đầu cầu xin cho những lỗi lầm vốn dĩ không thuộc về mình?
Tôi muốn giữ gìn cuộc hôn nhân này, nhưng càng cố gắng, tôi càng cảm thấy bất lực trước những rạn nứt ngày một lớn.
Hiểu cú sốc tâm lý của vợ nhưng tôi cũng tự hỏi: Liệu có công bằng không khi cô ấy trút tất cả sự phẫn uất ấy lên tôi, người chưa từng phản bội hay làm tổn thương cô ấy?
Cô ấy đã quá đà khi đẩy xa cả người vẫn đang cố ở lại bên cô ấy trong cơn đau? Và cô ấy có hiểu đâu chỉ mình mẹ tôi có lỗi, bố cô ấy cũng có lỗi trong chuyện này mà?
Giờ tôi chỉ hy vọng một ngày nào đó, khi nỗi đau lắng xuống, vợ sẽ nhìn lại và hiểu tình yêu và sự chân thành của tôi dành cho cô ấy chưa từng thay đổi.Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Minh Quân