Bữa sáng 20 K dù thu nhập tốt
Bữa sáng của tôi chỉ là một quả trứng luộc và củ khoai nhỏ, có hôm đổi sang một cốc sữa với vài chiếc bánh quy, chỉ tốn 10.000-20.000 đồng.
Đọc bài viết về hai vợ chồng ở Hà Nội chi 3 triệu đồng tiền ăn mỗi tháng dù thu nhập 40 triệu, tôi khá bất ngờ khi nhiều ý kiến cho rằng mức 100.000 đồng tiền ăn một ngày cho hai người là quá tiết kiệm, thậm chí "không thể sống nổi". Với tôi, con số đó lại không hề xa lạ, thậm chí còn là mức chi tiêu khá bình thường.
Vợ chồng tôi có tổng thu nhập mỗi tháng gần 200 triệu đồng. Riêng tôi kiếm được khoảng 100 triệu, còn chồng tôi tầm 70 triệu, chưa kể thưởng cuối năm. Dù thu nhập không thấp, chúng tôi cũng chưa bao giờ đặt mục tiêu phải sống kham khổ hay ép mình tiết kiệm cực đoan, nhưng thực tế, chi tiêu cho ăn uống và nhu cầu cá nhân của cả hai lại khá thấp. Đơn giản vì chúng tôi không có nhu cầu nhiều.
Bản thân tôi ăn uống rất đơn giản. Bữa sáng của tôi thường chỉ là một quả trứng luộc và một củ khoai nhỏ. Có hôm, tôi đổi sang một cốc sữa với vài chiếc bánh quy, hoặc ngũ cốc trộn sữa chua là no bụng để đi làm. Tính ra, mỗi bữa sáng của tôi chỉ tốn khoảng 10.000-20.000 đồng. Buổi trưa, tôi ăn cơm tại công ty nên không tốn thêm chi phí. Buổi tối, hai vợ chồng lại ăn ở nhà, thường chỉ một món mặn và một món xào.
Nếu ăn thịt bò, hai người chỉ cần khoảng 200 gram là đủ, chi phí khoảng 50.000 đồng, cộng thêm ít rau và các thứ lặt vặt thì một bữa tối chưa tới 100.000 đồng là thoải mái. Những hôm ăn thịt lợn thì chi phí còn thấp hơn. Chúng tôi không ăn nhiều, cũng không có thói quen gọi đồ ăn ngoài hay tụ tập ăn uống thường xuyên, nên tổng chi cho ăn uống mỗi tháng thực ra không đáng kể.
>>Gia đình tôi thu nhập 50 triệu nhưng tiết kiệm bằng 0
Nhiều người nghe vậy thường cho rằng chúng tôi đang "ép mình" sống tiết kiệm, hoặc quá khắt khe trong chi tiêu. Nhưng thực tế không phải vậy. Tôi không có cảm giác thiếu thốn hay phải hy sinh điều gì. Đơn giản là tôi không có nhu cầu ăn uống cầu kỳ hay tiêu xài nhiều cho bản thân. Những thứ người khác coi là "cần", với tôi có thể chỉ là "có cũng được, không có cũng không sao".
Tôi nghĩ vấn đề nằm ở sự khác biệt về nhu cầu và lối sống. Có người sẵn sàng chi nhiều tiền cho ăn uống, coi đó là cách tận hưởng cuộc sống. Có người lại ưu tiên những mục tiêu khác như tích lũy, đầu tư, hoặc đơn giản là cảm thấy ăn uống vừa đủ đã là thoải mái. Như gia đình tôi chẳng có tháng nào tiêu quá 20 triệu mà cuộc sống vẫn đầy đủ.
Trong bối cảnh giá cả ngày càng leo thang, tôi nghĩ việc giữ thói quen chi tiêu vừa phải lại trở thành một lợi thế. Tiết kiệm không phải để sống khổ, mà để tạo ra một vùng đệm an toàn khi mọi thứ trở nên đắt đỏ và khó lường hơn. Khi không bị áp lực bởi chi phí sinh hoạt, chúng tôi có nhiều lựa chọn hơn trước những biến động của cuộc sống. Với tôi, đó mới là ý nghĩa thực sự của việc tiết kiệm trong thời kỳ "bão giá".