Bạn gái mỗi ngày đòi 100.000 đồng trà sữa, tôi chán không muốn lấy làm vợ

PV 15/11/2025 08:32

Chỉ một lần duy nhất lỡ để bạn gái tự mua trà sữa, tôi nhận ra tình yêu chỉ như cốc trà sữa không có trân châu thì bớt ngon đi nhiều.

Tôi quen biết em qua Tinder (ứng dụng hẹn hò) cách đây hai năm. Em là cô gái với nụ cười đáng yêu khiến tim tôi loạn nhịp. Khi chúng tôi nhắn tin cho nhau, em luôn tỏ ra là người cực kỳ dễ gần, khiến khoảng cách giữa hai người dần tan biến.

Chúng tôi trải qua buổi hẹn hò đầu tiên thật ấn tượng. Em chủ động chọn chỗ ăn tối và gợi ý đi cà phê sau bữa ăn. Đặc biệt, em còn giành trả tiền lúc đi uống nước, mặc dù tôi không hề đắn đo, tính toán. Tôi thấy vui và hào hứng vì gặp được cô nàng thẳng thắn, độc lập và không “chờ đàn ông mở ví”.

Từ khi yêu em, tôi dần biết cách quan tâm, lắng nghe và cởi mở hơn trong cuộc sống. Tôi không tiếc cho em những bữa ăn, túi hiệu, mỹ phẩm đắt tiền và thi thoảng là những chuyến du lịch nghỉ dưỡng.

Hàng ngày, tôi thường chi trung bình 100.000 đồng mua trà sữa em thích hoặc chiếc bánh đắt đỏ đang nổi trên mạng. Chưa kể cuối tuần, khoản chi có khi lên đến 1-2 triệu đồng cho một bữa tối trong nhà hàng sang trọng theo đúng ý em.

Bạn gái mỗi ngày đòi 100.000 đồng trà sữa, tôi chán không muốn lấy làm vợ - 1

Tôi thử không trả tiền, thái độ của bạn gái khác hẳn (Ảnh minh họa: Cnet).

Em đặc biệt "nghiện" trà sữa nhưng phải là hãng cao cấp. Em nói rằng: “Thiếu trà sữa, em không thể làm việc được. Em có thể một ngày không uống nước nhưng không thể một ngày không có trà sữa được”. 

Vì yêu em và cũng muốn thể hiện bản lĩnh đàn ông, tôi không tiếc chút tiền chiều em. Tuy vậy lâu dần, tôi cảm thấy việc đó nghiễm nhiên trở thành trách nhiệm và nghĩa vụ của tôi. Nếu tôi không hoàn thành thì em sẽ buồn và chê trách tôi vô tâm.

Tuy khoản chi phục vụ sở thích của em mỗi lần không quá lớn với tôi, khi nó kéo dài liên tục, đó lại là chuyện khác. Cuối tháng tổng kết lại, tôi nhận ra số tiền chi cho em gấp đôi, thậm chí gấp 3 lần, so với sinh hoạt phí của tôi. Thẳng thắn mà nói, tôi nhiều lần phải tiêu đến cả thẻ tín dụng, dù lương của tôi trước đây khá “xông xênh”.

Không phải do tôi không đủ tiền để chi cho em những món đồ đắt đỏ nhưng tình yêu thì không thể chỉ tới từ một phía và tiền cũng vậy.

Nếu chỉ một người “rót” mãi mà không có sự sẻ chia thì rất không ổn. Đặc biệt, khoản tiền tôi chi cho em lại không phải cho mục đích của cả hai hay gì đó chính đáng, mà chủ yếu cho thói quen ăn uống và giải trí của em.

Mọi chuyện có lẽ sẽ vẫn tiếp diễn như thế nếu hôm đó, ông nội tôi không đi cấp cứu. Đó là lần duy nhất tôi từ chối em vì tôi thực sự có lý do chính đáng.

Tôi vội vàng chạy tới bệnh viện, cùng lúc nhận được tin nhắn của em: “Buồn ngủ quá, giờ mà có chút trà sữa nhỉ?”. Không nghĩ nhiều, tôi liền thẳng thắn trả lời em: “Em tự đặt trà sữa uống nhé, anh đang bận chút việc”. 

Bất ngờ, em giận dỗi: “Anh bận gì mà không thể dành ra mấy phút đặt đồ? Anh biết em sẽ thế nào nếu không uống trà sữa mà”. Tôi lặng người, không trả lời. Tôi nhớ lại những lần giận dỗi vô cớ từ em, khiến tôi phải bù đắp bằng những món đồ em muốn, đôi khi nhiêu đó là chưa đủ. 

Em thường nói vài câu vu vơ nhưng cũng đủ khiến tôi suy nghĩ cả ngày: “Thư bạn em sướng thật ấy, tuần nào cũng được người yêu tạo bất ngờ. Thư mới khoe em cái máy ảnh 20 triệu đồng. Đúng là chỉ biết ước”.

Nghĩ tới đó, lòng tôi ngập tràn cảm giác chán ngán. Lần đầu tiên tôi không trả lời tin nhắn của em. 3 ngày sau không thấy em nhắn tin hay gọi điện, tôi cũng im lặng. Thực sự tôi cảm thấy nhẹ nhõm lạ thường như vừa trút được gánh nặng.

Tôi hoài nghi liệu sau này, khi tôi không còn chiều theo những yêu cầu của em, em còn dành tình cảm cho tôi nữa không? Có phải khi ví tôi mỏng đi thì tình cảm giữa chúng tôi cũng sẽ mỏng theo?

Nhưng nếu tiếp tục là “nhà tài trợ”, tôi buộc phải sẵn tiền trong túi, mà cuộc sống đâu phải lúc nào cũng êm đềm như thế. Tới một lúc nào đó, khi cuộc sống không còn được như ý, liệu em có phải là người đồng hành, chia sẻ cùng tôi? Nghĩ đến đó, tôi dường như không chắc chắn và không thể tiếp tục nghĩ nữa.

Sau này khi chúng tôi về chung một nhà, em có thể trở thành “người vợ xây tổ ấm”, biết vun vén cho gia đình với lối chi tiêu này hay không? Thú thật, tôi không sợ phải chi tiền cho người yêu. Tôi chỉ sợ bản thân phải chi cho người không biết quý trọng tình cảm và tiền bạc.

Chuyện gì đến cũng sẽ đến. Đúng như dự đoán của tôi, em gửi tôi một tin nhắn: “Em nghĩ mình nên dừng lại. Em không quen kiểu lạnh nhạt của anh thế này. Chắc hẳn, anh không còn yêu em nữa”.

Tôi đọc đi, đọc lại tin nhắn ấy. Những nỗi sợ bấy lâu mà tôi thường cố gắng xua đi giờ thành sự thật. Hóa ra, tôi là chỉ đang trả tiền để duy trì một mối quan hệ.

Tôi thực sự bế tắc và không biết phải làm sao?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Trang Vũ

PV