Nhà tôi 40 năm không 'tiền vợ, tiền chồng'

26/11/2025 21:00

Vợ chồng tôi dùng tài khoản chung, ai muốn tiêu gì thì tiêu nhưng cả hai đều phải biết nhà hiện còn bao nhiêu tiền.

"Vợ chồng tôi lấy nhau đến nay gần 40 năm, dù sống trong nước hay ngoài nước, chỉ có một tài khoản chung, mọi thu nhập của hai vợ chồng dù lớn dù nhỏ, dù lương hay 'lậu', tất cả đều để vào đấy.

Ai muốn tiêu gì thì tiêu, cũng chả phải nhìn thái độ người kia mà tiêu tiền, ai cũng biết được hiện nhà có còn bao nhiêu tiền. Được cái cả hai đều chung 'tư tưởng lớn' giống nhau, đó là tiết kiệm và chi tiêu có tính toán.

Riêng tiêu vào việc lớn như mua nhà, đổi xe hay đầu tư cho con học hành thì bà xã tôi không bao giờ ngăn cản, chỉ nhắc: 'Anh muốn làm thế nào thì làm, chỉ cần anh suy nghĩ chín chắn và không bốc đồng là được'.

Nhà tôi có một chiếc ví để trong ngăn kéo tủ ngay gần cửa ra vào, luôn để sẵn vài trăm euro tiền mặt (tương đương 5-7 triệu đồng). Khi các con tôi còn nhỏ, các bạn chúng được cho ấn định một khoản tiền tiêu vặt hằng tuần, tiêu còn hay tiêu hết vẫn được nhận tiếp.

Thế nên đôi khi chúng phải tiêu vung vãi hết vì đằng nào cũng được nhận mới. Các con tôi thì không. Nhưng chúng lúc nào cũng có sẵn ít tiền trong túi để phòng bất trắc (đói hoặc khát), nhưng thường chúng không tiêu đến.

Cần mua gì nhỏ, chúng cứ tự nhiên lấy trong ví của gia đình; cần lớn hơn thì chúng hỏi bố mẹ. Cần quần áo, giày dép hoặc laptop thì bố mẹ sẵn sàng cung cấp tức khắc. Trong khi đối với các bạn học của chúng lại là điều khó khăn, vì họ có thể cho con cái thoải mái tiền tiêu vặt nhưng lại khó có 1.000 euro để mua laptop cho con...

Thế nên trong câu chuyện một người đàn ông ở Nhật trắng tay sau 30 năm đưa lương vợ giữ, vấn đề không phải là đưa tiền cho vợ hay không đưa tiền cho vợ. Mà là ông này có quan tâm gì đến tiền nong và các khoản chi tiêu trong gia đình đâu.

Tiền cũng là tiền của ông, gia đình cũng là của ông, nhưng ông không quan tâm chút nào, bỏ mặc cho vợ muốn làm gì thì làm, muốn tiêu ra sao thì tiêu, hoặc muốn cho ai cũng kệ.

Một hay vài năm như thế đã đành, đằng này ròng rã suốt 30 năm - khoảng thời gian quan trọng nhất của một đời người đi làm. Như thế là quá vô trách nhiệm với gia đình và với bản thân mình. Giờ là lúc ông ấy phải gánh chịu hậu quả.

Một gia đình bình thường với một đôi vợ chồng bình thường còn phải biết một cách tương đối là hiện tại thịt, rau, gạo bao nhiêu tiền một ký, tiền học hành của con thế nào, chuyến du lịch tới đây hết khoảng bao nhiêu, nhà có bao nhiêu tiền, bao giờ mua xe, bao giờ mua nhà...".

Độc giả Tien Thinhbình luận như trên, chia sẻ cuộc sống vợ chồng gần 40 năm chỉ dùng một tài khoản chung, mọi thu nhập đều cho vào đó, chi tiêu minh bạch và có tính toán.

Con cái được dạy tiêu tiền hợp lý, cần gì nhỏ tự lấy, cần lớn hỏi bố mẹ; gia đình luôn sẵn sàng chi cho nhu cầu thiết yếu. Đồng thời cho rằng trong gia đình, cả vợ lẫn chồng cần nắm được các khoản chi cơ bản và kế hoạch tài chính của nhà.

Câu chuyện và quan điểm này được đưa ra sau bài viết Trắng tay sau 30 năm đưa lương vợ giữ.

Theo đó, một người đàn ông ở Nhật Bản phát hiện sau 30 năm đưa toàn bộ lương cho vợ quản lý, sổ tiết kiệm chỉ còn một triệu yen thay vì 10-20 triệu yen như ông nghĩ. Vợ chi phần lớn vào học phí, nhà cửa và sinh hoạt; bản thân ông sống bằng 20.000 yen tiền tiêu vặt mỗi tháng. Sự phó mặc khiến tài chính gia đình thành "hộp đen", để lại nguy cơ phá sản tuổi già. Ông dự định tự quản lý tiền bạc và tiếp tục làm việc sau tuổi 60 để bù đắp.

Hữu Nghị tổng hợp