Vợ thu nhập 2 triệu nhưng luôn coi thường tôi
Hiện tại tôi hoàn toàn không ngoại tình, cũng không mập mờ với ai; đây chỉ là suy nghĩ tôi viết ra để thấy rõ lòng mình.
Mục đích của bài viết của tôi là để sắp xếp lại suy nghĩ bản thân, cũng như muốn biết có nhiều người đàn ông khác đang trong hoàn cảnh của mình hay không. Tôi là một người đàn ông khỏe mạnh, bình thường, ngoại hình khá. Tôi không vướng tứ đổ tường, công việc khá, thu nhập 50-60 triệu đồng mỗi tháng, rất ít bạn bè và dành phần lớn thời gian rảnh cho gia đình. Tuy nhiên, tôi có chính kiến và không để bản thân bị vợ áp đặt. Tôi khá dị ứng với các video cho rằng vợ là "nóc nhà" và đàn ông phải sợ vợ như thế này thế kia. Nói thế để cho thấy tôi không phải kiểu "nice guy" chỉ biết đi làm về đưa tiền cho vợ rồi "đội vợ lên đầu". Tôi là chủ gia đình và đã khẳng định với vợ nhiều lần như vậy.

Tôi cũng không gia trưởng theo nghĩa xấu của từ này. Tôi cho vợ sự tự do mà bản thân nghĩ là vô cùng thoải mái với một người phụ nữ. Vợ tôi có thể đi làm hoặc không. Trên thực tế, vợ tôi chỉ làm thêm một vài tiếng mỗi ngày và kiếm được khoảng 2-4 triệu đồng mỗi tháng. Số tiền này vợ tự do tiêu xài, tôi không bao giờ hỏi đến. Tôi cũng không bắt vợ phải nội trợ liên miên, kiểu nhà có vết bẩn là không được. Trên thực tế, tôi rất dễ tính.
Quan điểm của tôi là: đối xử với người khác theo cách mình muốn được đối xử. Vì thế việc chính của vợ tôi là: đưa đón con đi học (chúng tôi mới có một cháu cấp một), nấu ăn cho tôi bữa trưa (tôi làm remote), hoặc mua đồ ăn cho tôi, dọn dẹp nhà cửa. Thông thường vợ quét nhà một tuần vài lần và không lau nhà. Đôi khi vợ không muốn nấu ăn, chỉ mua cho tôi bát phở, tôi cũng không ý kiến.
Tôi chỉ muốn giữ sự vui vẻ trong gia đình và cho vợ sự tự do tối đa trong khả năng. Việc lau nhà tôi thường làm hai tuần một lần. Tôi đổ rác vào buổi tối, làm các việc nặng như sửa chữa điện nước, bể đồ nặng, cọ nhà vệ sinh, gọi thợ sửa nhà khi cần. Tôi nghĩ việc phân chia như vậy là hợp lý. Chi phí trong nhà, nuôi con và trả nợ tôi lo 100%, cuối tháng tôi chở vợ con đi chơi, ăn hàng. Tôi nhớ sinh nhật vợ, có tặng quà, hoa các ngày đặc biệt. Vợ cũng tổ chức sinh nhật cho tôi. Đầu tháng tôi đưa cho vợ một khoản đủ để lo chi phí trong nhà và tiết kiệm. Tôi không bao giờ hỏi vợ chi như thế nào và tiết kiệm được bao nhiêu.
Vấn đề đặt ra: Vợ tôi có xu hướng của người ái kỷ. Tôi không biết chỉ mình vợ hay nhiều phụ nữ khác cũng vậy, mong các bạn bình luận. Vợ tôi không bao giờ xin lỗi khi làm sai điều gì đó. Em theo một "đạo lạ", trong đó họ tự coi bản thân là thần tiên trên trời xuống, kiếp trước từng làm các nhân vật to lớn trong lịch sử; kiếp này dù chỉ học khá hoặc nói thật là thiếu hụt trầm trọng các kiến thức lịch sử, xã hội, văn hóa, vợ vẫn tự coi bản thân là rất tài giỏi.
Các công việc cũ của vợ tôi, lương cao nhất là 6 triệu đồng. Em luôn cho rằng tôi sai, từng nhiều lần ép tôi bỏ đam mê và công việc hiện tại để đi "khởi nghiệp" cho bằng người ta, nhưng tôi từ chối. Tôi hiểu rõ năng lực bản thân và mình muốn gì, những lần như vậy chúng tôi cãi nhau to và vợ lại bật chiêu "im lặng" trong thời gian rất dài, mặc dù tôi đã nói nhiều lần rằng đây là một việc rất tổn hại sức khỏe tinh thần của tôi, làm tôi không ngủ được và không tập trung được.
Tôi cũng không hiểu tại sao, có lẽ do căng thẳng thời thơ ấu bố mẹ hay cãi nhau mà giờ khi gia đình nhỏ của mình bất hòa, tâm trạng tôi thường bị dằn vặt, không ngủ được. Còn vợ tôi ngủ ngáy ngon lành ở phòng bên. Chúng tôi ngủ riêng từ khi vợ sinh em bé. Vợ tôi yêu cầu vậy để dễ chăm con, tôi đôi khi phải làm đêm. Hiện nay, nhờ tìm hiểu Phật pháp, hiểu về khổ, vô thường, vô ngã, tâm trạng tôi đã nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
Các bài viết và tác động cực đoan từ đạo lạ kia đã khiến vợ tôi bỏ bê chồng con, suốt ngày đọc, chia sẻ và viết đủ các loại bài về thiên tai, cảnh báo này kia. Tôi đã chỉ trích vợ nghiêm khắc về vấn đề này. Có lúc vợ khóc, tôi hỏi thì bảo là vì thương người bị thiên tai. Nhưng khi tôi phải làm việc 12-14 tiếng một ngày, 6 ngày một tuần, vợ vẫn mặc kệ, coi đó như lẽ đương nhiên và không nấu nổi cho tôi bát cơm. Lúc đó vợ mải lướt web đọc các bài về những người có "cảm ứng" với thiên tai, tận thế sắp tới. Tôi đã cãi nhau to với vợ về vấn đề này và hiện tại vợ chồng coi như ly thân.
Vợ không quan tâm đến nhu cầu gần gũi của chồng. Rõ ràng là khi gần gũi vợ, tôi cũng thích, nhưng không bao giờ vợ chủ động. Khi tôi chủ động, đa phần bị gạt ra. Vợ dùng rất nhiều lý do như mệt (trong khi một ngày chỉ làm việc nhà một đến 1,5 tiếng) và chì chiết rằng tôi có đầu óc "tà dâm", suốt ngày nghĩ đến chuyện ấy. Vợ cũng nhiều lần lấy việc này ra làm vũ khí để tôi phải nhượng bộ nhiều chuyện. Tôi đã giải thích rất nhiều lần rằng đàn ông ai cũng vậy, đây là nhu cầu quan trọng cho tâm sinh lý của đàn ông nhưng vợ bỏ ngoài tai. Vợ tôi luôn nói kiểu như chỉ vì chiều anh thôi, làm nhanh lên không mất thời gian, luôn hỏi tôi khi nào có thể chấm dứt hoàn toàn chuyện này.
Tôi không muốn chủ động nữa, chúng tôi mỗi người một phòng, không liên lạc, không nói chuyện. Trước đó vợ đã nhiều lần nói ly thân nhưng một thời gian tôi tìm cách hàn gắn lại. Hiện tại tôi đã chán đến mức không muốn hàn gắn nữa và đã nói chuyện vợ chồng ly thân với mẹ vợ. Mẹ vợ tất nhiên bênh con gái và chưa trả lời tôi chuyện này. Tâm trạng tôi ở ngã ba đường. Một mặt tôi vẫn muốn có hy vọng gì đó để hàn gắn lại, để vợ có thể nhận ra tôi cũng là một người chồng, người cha tốt. Tôi cố gắng, nỗ lực kiếm tiền mua nhà, mua xe để vợ con không phải lo lắng về tiền bạc, được thảnh thơi, có thời gian tận hưởng cuộc sống. Nhưng tôi không hiểu đây chỉ là vợ mình như thế hay phụ nữ đều vậy. Tôi đọc nhiều bài, các bạn nói rằng lấy phải chồng vũ phu, hay đánh vợ, cờ bạc rượu chè nhưng vẫn không dám bỏ, tôi lại thấy lạ. Vợ sẵn sàng bỏ tôi trong khi tôi hoàn toàn ngược lại.
Thêm một chi tiết là vợ từng đánh tôi, có tát một cái khi cãi nhau. Mặt khác, tôi thực sự muốn ly thân, vẫn ở cùng nhau để tôi có thể cho con thấy hình ảnh của một người bố đàng hoàng, mạnh mẽ; bên cạnh đó tôi vẫn có thể tìm được một hạnh phúc bên ngoài cho mình. Tôi từng được rất nhiều các bạn nữ ái mộ, vẫn chưa đến 35 tuổi, còn khỏe mạnh, yêu người và yêu đời. Nói thêm rằng. hiện tại tôi hoàn toàn không ngoại tình cũng không có mập mờ với ai. Đây mới chỉ là trong suy nghĩ mà tôi viết ra để thấy rõ lòng mình. Tôi nghiêng về phương án này hơn.
Xin nghe chia sẻ của các bạn. Phụ nữ có phải luôn tự coi bản thân là số một như vậy không, trong khi quả thực không hề có gì nổi bật? Còn các ông chồng khác, các bạn có ở hoàn cảnh như tôi không?
Nam Thành