Chỉ một câu nói vu vơ, tôi phát hiện sự thật cay đắng hơn cả ngoại tình
Ngày biết tin mình có bầu, tôi không còn cảm thấy hạnh phúc hay muốn tiếp tục cùng anh xây dựng gia đình nhỏ.
Tôi vốn là một cô gái tỉnh lẻ, lên thành phố học rồi ở lại lập nghiệp. Người yêu bằng tuổi tôi, trước đây hai đứa học chung trường đại học. Chúng tôi gặp nhau trong một chuyến đi phượt rồi tình cờ trúng ngay “tiếng sét ái tình”. Tôi chưa từng có cảm giác thích ai nhiều đến thế, dù anh là người chủ động trước.
Người yêu tôi sinh ra trong gia đình không trọn vẹn, bố mẹ ly hôn từ khi anh mới tròn hai tuổi. Anh và chị gái sống cùng mẹ nên thiếu thốn tình cảm từ nhỏ.
Ngày mới yêu tôi, anh nghèo lắm nhưng hai đứa vẫn vui vẻ, hạnh phúc. Chính sự quan tâm, chăm sóc và luôn lắng nghe những câu chuyện không đầu không cuối khiến tôi thương yêu anh rất nhiều.
Khoảng thời gian anh bắt đầu khởi nghiệp là chuỗi ngày khó khăn và sóng gió nhất. Tôi nhớ như in thời điểm trong túi anh không có nổi 10.000 đồng, phải mượn tôi để có đủ tiền mua hộp cơm ăn qua bữa.
Nhiều người bạn bảo tôi ngốc nghếch, yêu một người không thể nuôi nổi chính bản thân mình. Tôi im lặng và chọn cách ở bên, chăm sóc anh qua thời điểm chông chênh nhất cuộc đời.
Đến khi mẹ anh mất, hai chị em chỉ còn biết tựa vào nhau mà sống. Nhìn cảnh đó, tôi càng thương anh nhiều hơn. Khi ấy, tôi đã 28 tuổi. Anh từng khóc và nói với tôi: “Anh phải để tang mẹ 3 năm. Nếu trong thời gian đó, em gặp ai tốt hơn anh thì đừng lãng phí thanh xuân của mình”.

Lúc khó khăn, tôi là người ở bên. Lúc thành công, anh lại chọn cô gái khác (Ảnh minh hoạ: Knet).
Nhưng tôi chẳng hề quan tâm đến điều đó. Tôi bất chấp hết, vẫn yêu và đâm đầu vào mối tình ấy bằng tất cả sự chân thành. Rồi thời gian trôi, sự nghiệp của anh dần khởi sắc.
Người yêu tôi với hai bàn tay trắng giờ có nhà, xe cộ, thu nhập ổn định. Chính khoảnh khắc đó, anh vô tình để lộ ra những sự thay đổi khiến mối tình của chúng tôi đi vào ngõ cụt.
Tôi từ cô gái 23 tuổi tràn đầy sức sống giờ 31 tuổi. Xinh xắn, dễ thương thì vẫn còn nhưng khuôn mặt, ánh mắt đã lộ rõ vết nhăn của tuổi tác. Phụ nữ chẳng khác gì một bông hoa nhanh nở chóng tàn.
Dần dần, anh bắt đầu ít quan tâm, nhắn tin hay gọi điện cũng thưa thớt dần, dù hai đứa ở rất gần nhau. Tôi lấy hết dũng khí đề cập đến chuyện cưới xin vì năm nay, anh cũng hết tang mẹ. Thay vì tỏ ra hào hứng, anh lại thể hiện sự lạnh lùng, cứ chần chừ, né tránh.
Các cụ nói chẳng sai: “Cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra”. Hôm đó, anh đi tiếp khách, say rượu trở về phòng ngủ. Trong cơn mê man, anh vô thức gọi tên một người phụ nữ khác.
Ban đầu, tôi không nghĩ ngợi gì nhiều, người say rượu nói mớ là chuyện bình thường. Nhưng chiếc điện thoại anh để trên bàn lại liên tục bật sáng bởi loạt tin nhắn gửi đến, kèm theo những cuộc gọi chớp nhoáng chưa kịp ấn nghe đã vội tắt.
Điều này vô tình khiến tôi không cưỡng lại được, trong lòng dấy lên linh cảm chẳng lành. Cuối cùng, tôi lấy hết can đảm cầm điện thoại của anh lên.
Hóa ra, chủ nhân loạt tin nhắn ấy là Mỹ Anh, 23 tuổi, nhà có mặt tiền buôn bán ở ngay gần nhà anh. Hai người lấy lý do hàng xóm để lén lút nhắn tin qua lại, đi chơi, ăn uống, xem phim… Thậm chí, họ đã “ăn nằm” với nhau từ lúc nào mà tôi không hề biết.
Thì ra, lý do anh xa cách không phải vì bận bịu hay áp lực công việc. Đơn giản là anh đã tìm được "mối mới ngon hơn". Trong đoạn tin nhắn đó, anh và Mỹ Anh còn bàn bạc chuyện cưới xin, ra mắt hai bên gia đình. Đây chính là điều mà suốt nhiều năm ở bên nhau, anh chưa từng đề cập nghiêm túc với tôi.
Đau đớn nhất là bản thân tôi đang mang trong mình giọt máu của anh. Cái thai được khoảng hơn hai tháng nhưng tôi chỉ mới biết gần đây.
Dự định ban đầu là đợi đến sinh nhật anh vào cuối tháng, tôi sẽ thông báo như một món quà bất ngờ. Thế nhưng, tôi chưa kịp thực hiện, anh đã dành cho tôi một “bất ngờ” lớn hơn và đau đớn hơn rất nhiều.
Tôi chủ động hẹn gặp riêng Mỹ Anh để nói chuyện cho rõ ràng. Không phải để đánh ghen, làm lớn chuyện, mà tôi muốn cô ấy biết được rõ bộ mặt thật của người đàn ông tâm cơ đó.
Khi biết tôi là người yêu 8 năm của anh, thái độ của Mỹ Anh có phần trầm lại. Cô ấy vừa khóc, vừa nói: “Em cũng yêu anh ấy rất nhiều. Chúng em dự định lấy nhau vì em phát hiện có thai được 3 tháng rồi. 8 năm bên nhau nhưng nếu hết cảm xúc rồi thì xin chị hãy buông tha cho anh ấy”.
Từng câu nói, cử chỉ đều như những nhát dao cứa vào tim tôi. Tôi chưa phản ứng gì cả, vẫn chọn cách im lặng và suy nghĩ thêm trước khi đưa ra quyết định cuối cùng.
Mỹ Anh có bầu và tôi cũng vậy. Hai người phụ nữ trao hết tình cảm cho anh rồi trở thành công cụ để anh lợi dụng. Giờ đây, đứng trước hai đứa trẻ vô tội, câu hỏi ám ảnh nhất là anh sẽ lựa chọn ai?
Đúng là tình chỉ đẹp khi người ta chưa tìm được mối ngon hơn, phải không? Tôi không thể bỏ con nhưng để tiếp tục chung sống với anh thì lại là quá khó.
Giờ tôi rất hoang mang. Mọi người xin hãy cho tôi lời khuyên chân thành để tôi được giải thoát khỏi sự tiêu cực này.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.