Tôi cấm cửa chồng cũ, không cho gặp con chỉ vì... anh đưa 500 triệu đồng

Giang Bùi 30/11/2025 11:26

Chồng cũ bất ngờ đến và đưa tôi 500 triệu đồng, tôi cấm anh đến nhà gặp con.

Tôi từng nghĩ cuộc sống của mình đã viên mãn. Tôi lấy chồng sau 3 năm yêu nhau, sinh một bé gái xinh như thiên thần.

Tôi tin rằng, sự chân thành và tận tụy của mình đủ để giữ trái tim chồng ở lại. Nhưng hóa ra, trái tim đàn ông có thể đổi hướng chỉ vì một ánh nhìn của người phụ nữ khác.

Tôi phát hiện chồng ngoại tình vào một tối muộn. Khi chồng tắm, điện thoại anh liên tục hiện lên những tin nhắn đầy yêu thương, xưng hô ngọt ngào với một cô gái trẻ đẹp.

Tôi đứng như chôn chân. Tôi đã hy vọng, đó chỉ là hiểu lầm. Nhưng khi đối diện với sự thật, chồng tôi không hề chối cãi. Anh lạnh lùng nói rằng, anh đã yêu người khác. Anh nói cuộc hôn nhân này chỉ là nghĩa vụ và anh muốn tự do.

Tôi hoảng loạn níu kéo. Tôi nghĩ đến con gái mới 3 tuổi còn bi bô gọi bố. Tôi nghĩ đến mái ấm mà tôi đã cố gắng vun vén từng chút một.

Tôi tự hỏi mình đã sai ở đâu? Tôi từng nghe những người phụ nữ khác bị phản bội. Nhưng không ngờ có ngày, mình cũng trở thành một trong số họ.

Tôi cấm cửa chồng cũ, không cho gặp con chỉ vì... anh đưa 500 triệu đồng - 1

Tôi cấm chồng cũ không được đến gặp con, cắt đứt mọi liên lạc với anh (Ảnh minh họa: TD).

Chồng tôi nhất quyết ly hôn. Anh nói tôi nên học cách buông bỏ để cả hai được hạnh phúc. Anh bảo tôi hãy nhìn lại bản thân, rằng tôi quá cũ kỹ, không biết chăm chút cho chính mình.

Những lời ấy như nhát dao cứa sâu vào trái tim tôi. Tôi từng thức đêm chăm con, từng chắt chiu đến từng nghìn đồng để dành dụm cho tương lai của gia đình. Nhưng tất cả hy sinh ấy, trong mắt anh, lại chẳng có giá trị gì.

Tôi đã khóc đến cạn nước mắt. Tôi tìm gặp bố mẹ hai bên, nhờ họ khuyên can nhưng chồng tôi đã quyết. Anh thu dọn đồ đạc, chuyển ra ngoài sống cùng người mới.

Anh để lại cho tôi và con ngôi nhà, cùng một khoản trợ cấp nhỏ mỗi tháng. Ly hôn xong, tôi như người vừa dứt khỏi một cơn ác mộng. Tôi yếu đuối nhưng phải đứng dậy vì con gái. Tôi trở lại làm việc toàn thời gian, gửi con đi lớp và dần tập quen với cuộc sống đơn thân.

Chỉ có điều, mỗi lần con gái hỏi “Bố đâu rồi mẹ?”, tôi lại phải mím môi cố mỉm cười. Tôi kể với con rằng, bố bận công việc xa. Tôi không đủ dũng cảm nói với con rằng, bố đã rời bỏ con.

Những tưởng thời gian sẽ khiến mọi nỗi đau nhạt dần. Nhưng chỉ 5 tháng sau ngày ra tòa, chồng cũ bất ngờ tìm về. Anh đứng trước cửa nhà tôi, ánh mắt khác lạ. Anh cầm trên tay một chiếc túi, đặt xuống bàn và nói trong đó có 500 triệu đồng.

Anh bảo vợ mới của anh không chịu sinh con. Anh muốn tôi sinh cho anh một đứa con trai để nối dõi. Anh bảo tôi nên lo cho tương lai của chính mình: “Con gái yêu bố, anh cũng thương con nhưng đàn ông ai cũng cần con trai”.

Tôi nghĩ mình đã nghe đủ những lời tổn thương từ anh nhưng hóa ra vẫn còn những điều tàn nhẫn hơn.

Tôi ném chiếc túi tiền anh mang đến ra xa. Tôi không còn đủ bình tĩnh để giữ sự tử tế dành cho người đàn ông phản bội ấy. Tôi nói rằng, tôi thà tự nuôi con cả đời còn hơn nhận một đồng từ anh với mục đích tồi tệ.

Tôi nói: “Tôi là mẹ của một bé gái và tôi tự hào vì điều đó”. Con gái tôi là món quà mà ông trời dành cho tôi. Con bé đáng được yêu thương, được bảo vệ và được tôn trọng. Không ai có quyền xem thường con chỉ vì giới tính. Tôi cấm cửa chồng cũ gặp con.

Những đêm sau đó, tôi ôm con vào lòng và tự hứa rằng, tôi sẽ trở nên mạnh mẽ. Tôi sẽ vừa là mẹ, vừa là cha của con. Tôi không còn mong chờ ai đó sẽ che chở cho mình nữa.

Người đàn ông từng là chồng tôi đã trở thành một kẻ xa lạ. Một kẻ mà mỗi khi nhớ lại, tôi chỉ thấy buồn và thất vọng.

Cuộc đời đôi khi tàn nhẫn nhưng cũng chính nỗi đau khiến tôi trưởng thành. Tôi đã học được cách yêu thương bản thân, không đánh đổi lòng tự trọng để nhận lấy chút quan tâm miễn cưỡng.

Tôi đã học được cách dạy con rằng, con gái cũng xứng đáng được tự hào, cũng có thể làm nên những điều lớn lao như bất kỳ ai.

Khi nhìn con gái cười khúc khích trong vòng tay mình, tôi biết mình đã đúng khi đóng cánh cửa quá khứ. Tôi và con sẽ mở những cánh cửa mới, nơi hạnh phúc đến từ sự bình yên, chứ không phải là sự thương hại.

Tôi từng đánh mất chính mình trong hôn nhân. Nhưng giờ đây, tôi đứng dậy từ đổ vỡ và bằng lòng với thực tại.

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Giang Bùi