Tôi tiếc 10 năm sống khổ ở nhà mặt đất sau khi chuyển lên chung cư

01/12/2025 00:00

Giờ nghĩ lại, tôi chỉ tiếc một điều: giá như mình chọn 'sống sướng' sớm hơn, thay vì 'sống khổ để giữ của'.

Tôi từng là kiểu người luôn tin rằng "nhà mặt đất mới có giá, còn chung cư thì chỉ là nơi ở tạm". Vì suy nghĩ ấy, tôi đã cố gắng chịu khổ suốt gần 10 năm trong một căn nhà ba tầng nằm sâu trong ngõ nhỏ, chật chội, bất tiện, chỉ để giữ cho được quan niệm "nhà đất không bao giờ lỗ". Nhưng đến khi chuyển sang một căn chung cư cùng tầm tiền, tôi mới hiểu mình đã đánh đổi quá nhiều chất lượng sống chỉ vì một niềm tin cứng nhắc.

Căn nhà ba tầng của tôi nhìn thì có vẻ rộng rãi, nhưng thực tế diện tích mỗi tầng chỉ khoảng hơn 25 m2. Tầng nào cũng nhỏ, cầu thang dốc và hẹp, đi lại bất tiện. Nhà nằm sâu trong ngõ nên lúc nào cũng thiếu ánh sáng, ẩm thấp quanh năm. Mùa hè thì nóng hầm hập do bí khí, mùa mưa nước từ ngoài ngõ tràn vào, còn tường thì mốc meo dù tôi đã sơn sửa nhiều lần. Buổi sáng, tiếng xe máy chen nhau trong ngõ, tiếng hàng xóm gọi nhau ầm ĩ. Buổi tối lại là nơi tụ tập nhậu nhẹt của vài gia đình sống gần đó, âm thanh vọng vào rất rõ vì nhà sát nhau.

Suốt 10 năm, tôi gần như sống trong tâm trạng "cố gắng chịu đựng" hơn là tận hưởng. Đi làm về muộn phải dắt xe qua ngõ chật, tránh từng hố nước hay mấy viên gạch lởm chởm. Cầu thang quá nhỏ nên cứ mỗi lần bê đồ lên là tôi toát mồ hôi. Nhà nhiều tầng nhưng mỗi tầng quá nhỏ khiến sinh hoạt bị chia nhỏ, lằng nhằng và mệt mỏi. Bạn bè muốn đến chơi tôi cũng ngại mời vì không gian bí bách, thiếu chỗ ngồi. Đồ đạc thì mỗi năm một nhiều, tầng nào cũng kín, mà muốn sửa sang thì lại sợ "để tiền dành đầu tư, sau này đổi nhà".

Đỉnh điểm là những ngày nồm, tường và sàn ướt như được lau bằng khăn ẩm. Quần áo phơi trong nhà mãi không khô, bốc mùi hôi. Điều hòa chạy cả ngày mà không mát vì không gian hẹp và ẩm. Những lúc ấy, tôi tự nhủ: "Thôi cố gắng, nhà trong ngõ rồi cũng lên giá".

>>Tôi đã bỏ chung cư để xuống nhà mặt đất ngay khi có điều kiện

Đến khi bán căn nhà để chuyển sang một chung cư cũ tầm trung, giá trị tương đương, tôi mới thật sự "tỉnh". Ngay tuần đầu tiên ở chung cư, tôi đã thấy mình như bước sang một cuộc sống hoàn toàn khác. Không còn tiếng người cãi vã ngoài ngõ, không còn tiếng xe máy rú ga lúc sáng sớm, không còn cảnh nước ngập lưng dép mỗi khi trời mưa. Chỉ cần đóng cửa lại là cả căn hộ trở thành một không gian riêng tư, yên tĩnh và sạch sẽ.

Tiện ích cũng khiến tôi bất ngờ: bãi đỗ xe rộng rãi, đi thang máy lên tận cửa nhà thay vì leo cầu thang dốc. Không khí khô ráo hơn hẳn, ban công nhiều nắng nên việc giặt giũ nhẹ nhàng hơn. Tôi mạnh dạn mua máy sấy quần áo, robot hút bụi - những thứ trước đây không thể dùng vì nhà quá chật và nhiều tầng. Buổi sáng tôi có thể tập thể dục dưới sân chung cư, tối đi dạo vài vòng, cảm giác thật thư thái.

Nhiều người than chung cư gò bó, nhưng với tôi - một người thích yên tĩnh và tôn trọng không gian riêng - đó lại là điều lý tưởng. Chung cư phù hợp với những ai không thích làm phiền người khác và cũng không muốn bị ai làm phiền. Còn ai quen nhậu nhẹt, tụ tập đông đúc thì đúng là sẽ cảm thấy bí bách thật.

Đương nhiên, chung cư cũng có hạn chế như phí dịch vụ hay phụ thuộc thang máy. Nhưng nếu đặt lên bàn cân cùng tầm tiền, trải nghiệm sống của tôi ở chung cư thoải mái hơn gấp nhiều lần so với căn nhà ba tầng chật chội, tối tăm trong ngõ. Giờ nghĩ lại, tôi chỉ tiếc một điều: giá như mình chọn "sống sướng" sớm hơn, thay vì "sống để giữ của". Một ngôi nhà không chỉ là nơi cất tài sản, nó là nơi ta tận hưởng cuộc sống. Và tôi đã mất 10 năm để hiểu điều đó.

Hai Tran