Vì lý do này, có 5 tỷ đồng nhưng tôi nhất quyết không mua ô tô

PV 14/12/2025 16:25

Người ta bảo có từng ấy tiền phải sắm ô tô, không thì uổng cả đời. Nhưng tôi lại có những tính toán khác.

Sáng nay, bạn học cũ gọi điện, giọng cậu ta hớn hở như vừa được lên chức. Cậu ta khoe mới rước con xe 7 chỗ, bóng lộn như miếng thịt mỡ mới rán. Cậu ta bảo tôi dại, có tiền mà không chơi xe là phí đời. Tôi chỉ cười nhạt, thấy cậu ta vui mà mình thì chẳng động lòng.

Tôi đi làm suốt bao năm, chứng kiến người ta mua xe không phải vì cần, mà vì sợ người khác nghĩ mình thấp kém. Họ chạy đua với ánh mắt thiên hạ như chạy đua với chính lòng tự ái của mình. Tôi chẳng cần ai khen chê, tôi cần sự nhẹ nhõm.

Ở thành phố, ô tô không phải phương tiện, nó là khối sắt nặng nề luôn tìm cách làm khổ chủ. Đường tắc, bãi đỗ hiếm như sự kiên nhẫn của người đang nóng giận, gửi xe mỗi tháng tốn cả tiền ăn. Tôi ngẫm mà ngán, thấy chiếc xe thành ra cái vòng kim cô tròng lên đầu người ta.

Có hôm tôi đứng trước ngã tư, đèn xanh còn 10 giây mà dòng ô tô vẫn nhích từng li. Còi rú lên như đòi nợ, mặt người méo xệch vì nóng nực. Tôi nhìn và nghĩ: “Nếu tôi lái xe, chắc tôi chửi bậy cả ngày”. Mà đã phải căng thẳng như thế, mua xe để làm gì?

Vì lý do này, có 5 tỷ đồng nhưng tôi nhất quyết không mua ô tô - 1

Ô tô là niềm vui của họ, tôi có niềm vui của tôi. (Ảnh minh họa: TD).

Tôi vẫn có lựa chọn khác chứ. Hễ cần đi xa, tôi bấm ứng dụng đặt ô tô công nghệ. Xe đến tận cửa, tài xế vui vẻ mở cốp, hỏi han tôi đi đâu. Tôi ngồi trong xe như thể mình là khách quý, chẳng cần lo đổ xăng, thay dầu hay tranh từng mét đường như người ta.

Nhiều người bảo ô tô là tài sản. Tôi thấy nó như đứa trẻ háu ăn, ăn từ xăng, phí đường, bảo dưỡng đến tiền gửi. Một năm gom lại, đủ cho tôi đi du lịch vài nơi. Tôi chọn du lịch, chọn thảnh thơi, chứ không chọn cuộc đua chi tiêu vô nghĩa.

7 năm trước, tôi thấy ông anh trong công ty mua xe trả góp. Ban đầu, anh phởn như đi hội, khoe xe với tất cả, từ bảo vệ đến tạp vụ. Nhưng chỉ vài tháng, anh gầy rộc, than trời vì tiền góp mỗi kỳ bóp nghẹt hơi thở. Anh bảo: “Anh đi làm chỉ để trả nợ cái xe”. Câu nói ấy như tạt gáo nước lạnh vào tôi.

Tôi lại hay lo xa. Tôi sợ bất trắc, sợ một ngày công ty sa thải nhân viên, sợ bệnh tật ập tới. Nỗi sợ ấy khiến tôi cần một khoản tiền dự phòng, như cái neo giữ mình khỏi bão tố. Với tôi, 5 tỷ ấy không phải để khoe, mà để an lòng.

Tôi không quên lần mẹ tôi ốm nặng, cần mổ gấp. Người họ hàng chạy vạy từng đồng, hoang mang và tuyệt vọng. Còn tôi chỉ cần mở ứng dụng chuyển khoản. Khoảnh khắc ấy, tôi hiểu tiền dự phòng có khi cứu mạng người, còn ô tô chỉ để che nắng mưa.

Tôi không chê ô tô. Nó sang, nó đẹp, nó hợp với nhiều người. Nhưng tôi biết tôi là ai. Tôi thích lối sống vừa phải, không phô trương, không gồng mình theo ánh nhìn đời. Tôi muốn tự do hơn là sang trọng.

Có người hỏi tôi: “Không muốn đổi đời à?”. Tôi nghĩ, đời đổi hay không đâu nằm ở chiếc xe, mà ở cách mình nghĩ. Người đi xe máy nhưng tâm an đôi khi giàu hơn người đi ô tô mà nợ ngập đầu.

Nhiều người có xe rồi cũng đâu vui hơn. Họ vẫn than đường tắc, than nóng máy, than xăng đắt. Rồi cuối cùng, họ ngồi trong cái hộp sắt mà tưởng mình ngồi trên ngai vàng. Tôi nhìn mà thương, đôi lúc còn thấy hài.

Tôi chọn tỉnh táo, chọn an yên, chọn cái ví đủ dày để không run rẩy trước biến cố. Tôi đi làm từng ngày, già đi từng chút, bệnh tật chẳng báo trước. Ô tô không mang đến sự chắc chắn ấy. Nhưng tiền dự phòng thì có.

Dẫu vậy, đôi khi tôi tự hỏi: Liệu tôi có quá cẩn trọng mà bỏ lỡ cơ hội tận hưởng? Cuộc đời ngắn ngủi, biết đâu sau này nhìn lại, tôi ân hận vì đã không cho mình chút tiện nghi? Sống để lo hay sống để vui, đó luôn là câu hỏi quẩn quanh.

Nên hôm nay tôi muốn hỏi mọi người: Giữ 5 tỷ để phòng thân là khôn ngoan, hay chỉ là cái cớ của kẻ ngại thay đổi? Liệu tôi có nên thử sống khác đi, hay cứ tiếp tục chọn bình yên, chọn sự tỉnh táo giữa thành phố đầy những ánh nhìn lấp lánh nhưng dễ mỏi mệt?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Vinh Quang

PV