Mẹ chồng thản nhiên nói một câu, tôi sống 25 năm day dứt

PV 15/12/2025 08:33

Lời nhận xét của mẹ chồng khiến tôi sống trong day dứt suốt quãng thời gian làm dâu.

Ngày về nhà chồng, tôi còn trẻ, trong tay chỉ có vài triệu đồng lương công nhân, lòng thì tin vào tình yêu hơn cơm áo. Tôi cứ tưởng lấy được nhau là sẽ hạnh phúc. Ai ngờ, hạnh phúc không phải thứ người ta cho sẵn, mà phải đứng vững giữa bao lời người đời găm vào.

Hôm ra mắt, tôi đứng trong sân nhà chồng, chùn chân như kẻ lạc. Mẹ chồng nhìn tôi một lượt từ đầu tới chân, ánh mắt sắc như dao phay rồi quay sang người họ hàng mà nói to vừa đủ cho tôi nghe: “Loại này không xứng với con trai tôi, con tôi phải lấy giáo viên”.

Tôi cố giả vờ cười cho phải phép nhưng trong lòng như có ai đổ nước đá. Từ giây phút ấy, tôi hiểu rằng, người ta có thể ghét mình chỉ vì cái mác mình mang trên vai, chứ chẳng cần biết mình sống ra sao, yêu con người ta như thế nào?

Tuần đầu làm dâu, tôi cố gắng từng chút một. Sáng dậy sớm phụ nấu ăn, giặt giũ, lau nhà. Đêm thì chong đèn khâu lại áo cho chồng. Tôi tưởng người ta rồi sẽ hiểu lòng mình. Nhưng đổi lại chỉ là những cái liếc mắt, những lời bóng gió nghe riết thành một vết bầm.

Mẹ chồng thản nhiên nói một câu, tôi sống 25 năm day dứt - 1
Lời nói của mẹ chồng đã thay đổi cuộc đời tôi (Ảnh minh họa: TD).

Đêm nào, tôi cũng nằm quay mặt vào tường, cố không để chồng biết tôi khóc. Anh thương tôi nhưng anh là con trai cả trong nhà. Có lẽ, anh không dám đứng giữa mẹ và vợ. Còn tôi thương anh đến mức không muốn anh phải lựa chọn.

Tôi sống như thế đúng 3 tháng. Tối hôm đó, tôi nói với chồng rằng, tôi muốn ra ngoài thuê trọ. Không ầm ĩ, không khóc lóc, tôi chỉ nói nhẹ như trút xong một món nợ. Chồng tôi nhìn tôi, mắt đỏ hoe rồi gật đầu. Có lẽ, chính anh cũng mệt mỏi vì hai người đàn bà.

Ngày chúng tôi chuyển đi, mẹ chồng không giữ. Bà quay mặt đi như thể tôi chỉ là cái bóng thoáng qua. Nhưng tôi biết bà vui trong lòng. Tôi là kẻ không xứng và bà đã thắng.

Từ đó, chúng tôi sống ở nhà thuê rồi mua đất cất nhà. Có thiếu tiền, bố mẹ chồng cũng hỗ trợ tối đa vì chồng tôi là con trai cả, con trai của tôi sau này sẽ là cháu đích tôn của gia đình. Tôi cũng thăng chức tổ trưởng. Mỗi viên gạch dựng nên căn nhà là một lát cắt kiêu hãnh của người từng bị khinh thường.

Năm tháng qua, tôi sinh hai đứa con, một trai, một gái. Cả hai ngoan ngoãn, học giỏi, thương bố mẹ. Gia đình nhỏ của tôi như một vùng sáng giữa cuộc đời nhiều màu xám. Nhưng dù sáng đến đâu, quá khứ ấy vẫn đứng trong góc phòng như chiếc bóng không chịu biến mất.

Mẹ chồng thỉnh thoảng qua chơi. Bà bế cháu, mua quà, thỉnh thoảng dạy học cho chúng. Với hai đứa nhỏ, bà là người bà hiền từ. Còn với tôi, bà vẫn chưa từng gọi tôi bằng “con”, chưa từng nhìn tôi lâu hơn một phút.

Mỗi lần bà đến, tôi lẩn tránh như người chạy trốn ký ức. Tôi bận nấu ăn, bận tưới cây, bận bất cứ thứ gì để khỏi nhìn mặt bà. Chồng nhẹ nhàng bảo tôi tha thứ cho bà nhưng sự sỉ nhục năm xưa vẫn còn nguyên vẹn.

Bà thương con, thương cháu, tôi nhìn thấy. Bà chưa từng tệ bạc với chồng tôi và đám trẻ. Có lúc, tôi nhìn bà và tự hỏi: Phải chăng lòng người ta chỉ độc ác khi hướng về một người nào đó? Còn với những người khác, họ lại biết yêu thương?

Nhiều đêm, tôi lén nghe bà kể chuyện cho con gái út mà lòng rối như tơ vò. Con trai lớn gần đây nói với tôi: “Mẹ ơi, mẹ hãy quên đi mà sống. Bà nội vẫn tốt với gia đình mình mà”. Con không biết, hay con biết mà cố nói để tôi dễ thở hơn? Một thế hệ sinh sau không hiểu hết những vết xước của thế hệ trước.

25 năm đã trôi qua, cuộc sống đã đổi thay. Nhưng câu nói “người như cô không xứng với con trai tôi” vẫn còn nguyên góc nhọn. Nó chạm vào đâu là rỉ máu tới đó. Tôi từng tưởng mình mạnh mẽ lắm, vậy mà chỉ một câu nói cũng đủ khiến lòng tôi xây nên một bức tường cao suốt nửa đời.

Nhiều người bảo tôi nên tha thứ để được bình yên. Nhưng lạ thay, tha thứ thì bình yên, còn không tha thứ thì tôi có lỗi? Cái đau người ta gieo cho tôi năm ấy thì không ai bù. Vậy tại sao cái quyền được giận, được nhớ, được không quên… của tôi lại bị lấy đi?

Tôi viết câu chuyện này không phải để than trách, mà bởi tôi đã mệt mỏi vì day dứt. Tôi muốn hỏi mọi người, nhất là những ai từng bị xúc phạm, từng bị xem thường: Nếu là mọi người, mọi người có quên được không? Tha thứ có thực sự làm lòng nhẹ hay chỉ là một tấm chăn đắp lên nỗi đau còn đang thở?

Tôi đã yên ổn với chồng con nhưng với chính mình thì chưa. Tôi nên buông bỏ quá khứ, hay cứ để nó ở đó như một phần của tôi, phần đã giúp tôi mạnh mẽ nhưng cũng khiến tôi không bao giờ lành hẳn?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Vinh Quang

PV