Vô tình đọc tin nhắn trong máy chồng, tôi uất nghẹn không nói nên lời

PV 16/12/2025 06:12

Vô tình đọc được những dòng tin nhắn của anh với bạn bè, tôi không dám tin đó là sự thật.

Có những nỗi buồn không bắt nguồn từ sự thiếu thốn vật chất, mà lớn dần lên từ cảm giác bị coi nhẹ, bị gạt ra bên lề ngay trong chính cuộc hôn nhân của mình.

Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng, người làm tôi đau lòng nhất lại là anh - người đàn ông tôi từng rất tôn trọng, người tôi từng gửi trọn niềm tin sẽ cùng mình bước qua cả những ngày gian khó lẫn lúc đủ đầy.

Chồng tôi có thói quen khoác lác, hay đúng hơn là "bốc phét" quá đà. Ban đầu, tôi nghĩ đó chỉ là tính vui vẻ, thích nói cho oai trước bạn bè. Nhưng càng sống lâu, tôi càng nhận ra sự bốc phét ấy thật sự đáng sợ, nó âm thầm bào mòn lòng tự trọng và niềm tin của tôi.

Vô tình đọc tin nhắn trong máy chồng, tôi uất nghẹn không nói nên lời - 1
Tôi cảm giác như mình là người dư thừa trong những câu chuyện của chồng (Ảnh minh họa: pexels)

Cách đây 5 năm, khi anh đầu tư coin, trong một câu chuyện tưởng như đùa vui của hai vợ chồng, anh bỗng buông lời: “Khi nào giá tốt thì anh bán, đủ mua căn nhà mới anh sẽ trả tự do cho vợ và cao chạy xa bay luôn”.

Câu nói ấy được nói ra nhẹ tênh và với anh lúc đó, nụ cười khoái chí thực sự mang đến cho anh niềm vui khó tả. Nhưng với tôi, nó như một nhát dao đâm thẳng vào tim. Dù biết anh chỉ nói đùa, tôi vẫn có cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng, như thể bản thân bỗng trở nên dư thừa, như thể nếu anh có một cuộc sống giàu sang hơn, tôi sẽ không cần thiết với anh nữa.

Rất nhiều lần anh bông đùa kiểu đó và luôn đưa chuyện tiền nong, giàu có ra để mua vui. Anh luôn cho rằng, anh là trai Hà Nội, là con trai cả trong gia đình có của, còn tôi chỉ là một cô gái xuất thân ở quê, dù công việc tốt hơn anh, thu nhập tốt hơn anh thì cũng phải dựa dẫm vào anh và gia đình nhà nội.

Sau nhiều năm chắt chiu làm lụng, tôi tích cóp được gần 3 tỷ và quyết định mua nhà. Với tôi, đó không chỉ là một căn nhà, mà là cột mốc quan trọng của cả gia đình, là thành quả của bao tháng ngày vất vả và nỗ lực không ngừng.

Phần lớn số tiền ấy đến từ việc tôi buôn bán, gom góp từng đồng, thức khuya dậy sớm mới có được. Ngoài ra, chúng tôi còn phải vay ngân hàng hơn một tỷ đồng, mang theo áp lực nợ nần trên vai.

Bố mẹ chồng có hỗ trợ 500 triệu đồng, tôi luôn ghi nhận và biết ơn sự giúp đỡ đó. Trong khi ấy, bố mẹ tôi không dư giả, không thể cho vợ chồng tôi tiền bạc, chỉ âm thầm đứng phía sau động viên, tiếp thêm tinh thần. Tôi chưa bao giờ so đo hay tủi thân, bởi với tôi, gia đình là cùng nhau cố gắng, cùng nhau vượt qua, chứ không phải là phép tính hơn thua.

Thế nhưng, một lần vô tình đọc được tin nhắn của chồng với bạn bè, tôi thực sự sốc. Anh khoe mẽ rằng, nhà nội cho 2 vợ chồng một tỷ, nhà ngoại chẳng cho gì, còn lại là tiền của hai vợ chồng. Tôi đọc đi đọc lại, không thể tin đó là sự thật.

Không chỉ là con số bị thổi phồng, mà là cách anh phủ nhận công sức của tôi và gia đình tôi. Những đêm tôi ngồi tính sổ sách, những lần xoay vốn, những áp lực tôi gánh một mình… tất cả như chưa từng tồn tại trong câu chuyện anh kể với người khác.

Tôi bắt đầu nhận ra, chồng tôi rất thích xây dựng hình ảnh với bạn bè, anh là người trụ cột, gia đình anh là chỗ dựa lớn, còn vợ chỉ là hậu phương phía sau.

Chưa kể, mỗi lần bạn bè đến nhà, anh thường buông những câu bông đùa "vợ tao kém cỏi, được cái may mắn" hay "M (tên tôi) nấu ăn không ngon, vụng về đủ đường". Mọi người cười xòa, có người hùa theo, có người im lặng. Còn tôi, dù ngồi ngay đó, cũng không biết nên phản ứng thế nào...

Tôi chưa bao giờ cần chồng phải khoe vợ giỏi giang. Tôi chỉ mong anh đừng hạ thấp tôi để nâng mình lên. Tôi không cần được tung hô, chỉ cần được tôn trọng. Nhưng sự bốc phét của anh khiến tôi cảm thấy mình bị bóp méo trong câu chuyện anh kể với cả thế giới, như thể tôi là người ăn bám, kém cỏi, không đáng nể.

Điều duy nhất khiến tôi còn chần chừ và day dứt, là anh rất tốt với con. Anh yêu con, chăm con, dành thời gian chơi với con. Nhìn hai bố con cười đùa, tôi lại tự hỏi: có phải mình đang quá khắt khe không? Có phải mình nên nhẫn nhịn thêm vì con? Nhưng rồi, những câu nói bâng quơ, những lần khoe khoang sai sự thật, những lời chê bai vợ trước mặt người khác lại kéo tôi trở về với cảm giác nghẹn ngào quen thuộc

Tôi mệt mỏi vì phải gồng mình làm người phụ nữ mạnh mẽ, vừa kiếm tiền, vừa lo toan, lại vừa phải nuốt những tổn thương không tên. Tôi không sợ khổ, chỉ sợ sống cạnh một người không trân trọng mình.

Hôn nhân, với tôi, không cần giàu sang hay hào nhoáng, chỉ cần sự thật thà và tôn trọng. Nhưng khi người chồng quen với việc bốc phét, quen với việc biến vợ thành “nhân vật phụ” trong câu chuyện của mình, thì tình nghĩa vợ chồng cũng dần trở nên mong manh.

Có những đêm tôi tự hỏi: Mình nên tiếp tục im lặng để giữ gia đình, hay một lần nói ra tất cả để tự cứu lấy lòng tự trọng của bản thân? Tôi chưa có câu trả lời. Chỉ biết rằng, nỗi khổ lớn nhất của tôi không phải là tiền bạc hay sự vất vả, mà là cảm giác bị coi thường trong chính ngôi nhà của mình.

PV