Trót "say nắng" ông bố đơn thân, tôi tái mặt xấu hổ khi nghe anh ấy nói

Giang Hà 17/12/2025 17:51

Buổi chiều hôm sau, tôi gặp anh. Chính tôi đã chủ động hẹn gặp. Không hiểu vì sao, mỗi lần thất vọng về chồng, chỉ cần nhìn thấy anh ấy, lòng tôi lập tức sẽ dịu lại.

Buổi ấy trời mưa to, một vài con đường Hà Nội ngập nước, khó khăn lắm tôi mới đến được điểm hẹn để gặp khách hàng. Trong quán cà phê, anh ngồi đó, bên cạnh là một bé gái.

Anh nhìn tôi, tỏ vẻ ái ngại: “Hôm nay cô giúp việc bận xin nghỉ nên không có ai trông bé, cô không thấy phiền chứ?”. “Tất nhiên, tôi không thấy phiền”. Anh dịu dàng bảo con gái đến xem bể cá nơi góc quán cà phê để không gian cho chúng tôi bàn công việc.

Tôi đã quen anh sau vài lần vì công việc như thế, dần dần thành thân hơn một chút đủ để tư vấn cho anh cách chăm sóc một cô con gái như thế nào.

Anh 33 tuổi, đã ly hôn vì vợ ngoại tình. Sau ly hôn, anh giành quyền nuôi con vì cho rằng vợ anh không đủ tư cách làm mẹ. Làm bố đơn thân chắc chắn sẽ khó hơn làm mẹ đơn thân.

Vì làm mẹ là bản năng của phụ nữ. Còn đàn ông muốn chăm một đứa trẻ thì phải học. Là mẹ của một cô con gái, tôi tự tin mình có thể chia sẻ kinh nghiệm với anh. Dần dần, cả hai đối xử với nhau thân tình như bạn.

Trót say nắng ông bố đơn thân, tôi tái mặt xấu hổ khi nghe anh ấy nói - 1

Tôi đem chồng mình so sánh với người đàn ông khác, càng so sánh lại càng thấy khập khiễng (Ảnh minh họa: Sina).

Nhưng ai đó đã nói rằng, tuyệt đối không bao giờ có tình cảm trong sáng hoàn toàn giữa hai người khác giới. Tôi đối với anh cũng vậy. Anh đẹp trai, thông minh, hài hước. Anh có sự nghiệp, chăm con cũng rất chu đáo. Một người đàn ông như vậy, cớ sao vợ lại ngoại tình?

Sau mỗi lần gặp gỡ, trái tim tôi lại như bị gió thổi lung lay. Tôi trở về nhìn chồng mình. Người đàn ông đã từng dành cả thanh xuân theo đuổi tôi đang đeo tạp dề đứng trong bếp. Nhìn thấy vợ về, anh liền hồ hởi khoe: “Hôm nay anh sẽ cho em thưởng thức một món mề gà rán ngon tuyệt cú mèo”.

Tôi nhìn anh, cố kìm một tiếng thở dài. Chồng nhà người ta thì bôn ba kiếm tiền, chồng tôi thì chỉ đam mê bếp núc. Anh an phận với đồng lương công chức, chưa từng có ham muốn phải kiếm được nhiều tiền.

Sau 7 năm kết hôn, chúng tôi vẫn ở trong ngôi nhà cũ do bố mẹ anh xây từ 25 năm trước. Anh vẫn đi làm hàng ngày bằng chiếc xe Wave cũ mua từ hồi mới ra trường. Chẳng có tham vọng xây nhà lớn, cũng chẳng có kế hoạch mua ô tô che nắng che mưa. Câu cửa miệng của anh vẫn luôn là “biết đủ là đủ em ạ”.

Vì anh an phận nên tôi phải lao ra ngoài kiếm tiền. Vừa làm hành chính, vừa cùng bạn bè chung vốn đầu tư nhỏ. Tối đến, tôi còn nhận sổ sách ngoài về làm kiếm thêm thu nhập. Việc nhà cửa, bếp núc, con cái phó mặc hết cho chồng.

Có lần chị hàng xóm nói: “Nhà em nên đổi vị trí, em làm chồng, chồng em làm vợ thì đúng hơn. Đàn ông mà chăm con, nấu nướng khéo hơn cả phụ nữ”. Tôi cũng không biết, đó là một lời khen hay một lời mai mỉa.

Từ ngày quen người đàn ông ấy, dù không muốn, nhiều khi tôi vẫn đem anh ấy lên bàn cân so sánh với chồng mình. Càng so sánh lại càng thấy khập khiễng, càng thêm chán nản. Càng so sánh lại càng thấy tim mình như lỗi nhịp vì một hình bóng khác.

Vài hôm trước, tôi và chồng cãi nhau chỉ vì con gái tôi bỏ lỡ một buổi thi trên mạng. Tôi trách chồng không kèm cặp con sát sao. Chồng lại bảo tôi đừng lúc nào cũng chỉ lo kiếm tiền mà bỏ bê con cái. Trong cơn bực bội, tôi hét lên: “Muốn em chăm lo con cái thì anh lao ra ngoài kiếm tiền đi. Là đàn ông mà quẩn quanh bếp núc với ba đồng lương ít ỏi, anh không chán à?”

Có lẽ, câu nói của tôi đã chạm đến tự ái của chồng. Chồng lặng nhìn tôi, sau đó rời khỏi nhà. Hai ngày rồi, chúng tôi như hai cái bóng, không ai nói với nhau lời nào.

Buổi chiều sau hôm đó, tôi gặp anh. Chính tôi đã chủ động hẹn gặp. Không hiểu vì sao, mỗi lần thất vọng về chồng, chỉ cần nhìn thấy anh ấy, lòng tôi lập tức sẽ dịu lại.

Vừa gặp, anh ấy đã nhận ra tôi bất ổn. Tôi cũng không muốn che giấu nỗi lòng mình nữa. Tôi kể về chồng tôi với nỗi chán chường và thất vọng. Tôi ước gì có người chồng như anh.

Anh ngồi đối diện lắng nghe tôi, mặt không lộ biểu cảm. Cuối cùng, anh nói:

“Thật ra, anh cũng không hoàn hảo như em nghĩ đâu. Bản thân anh cũng đầy khuyết điểm, nếu không, vợ anh đã không “phải lòng” người đàn ông khác. Chồng em có thể không giỏi kiếm tiền, nhưng anh ấy lại đảm đang việc nhà, chu đáo với vợ con. Những việc chồng em có thể làm, anh không làm được. Đó là lý do đẩy vợ anh vào vòng tay người đàn ông khác.

Anh không hi vọng em sẽ giống vợ anh. Chúng ta không sống một mình mà còn những đứa trẻ nữa. Đừng để những đòi hỏi của mình tước đi sự ấm êm của con cái. Tin anh đi, nếu chồng em cũng giỏi kiếm tiền như anh thì sẽ lộ ra khuyết điểm khác chưa chắc đã khiến em chấp nhận được.

Anh nghĩ là, từ nay chúng ta không nên gặp nhau nữa. Chuyện tình cảm nhiều khi khó nói lắm. Anh không muốn phá nát thêm một gia đình”.

Anh đứng dậy rồi, tôi vẫn ngồi đó với nỗi xấu hổ tột cùng. Tôi vừa thổ lộ tình cảm với một người đàn ông và bị anh ấy dội cho một gáo nước lạnh tỉnh cả người. Chính tôi cũng không biết mình vừa nói cái gì.

Anh ấy từng bị vợ phản bội. Thâm tâm chắc anh rất coi thường những phụ nữ giống như tôi. Chính tôi lúc này đây cũng tự coi thường chính mình. Tôi chỉ thấy chồng mình đáng chê sau khi phải lòng người đàn ông khác.

Thật ra, chồng tôi từ trước đến nay vẫn vậy, chưa từng thay đổi, chỉ có lòng tôi thay đổi.

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Giang Hà