6 năm sau khi chị mất, tôi và anh rể thành vợ chồng và có thêm một con trai
Đọc bài “Vợ qua đời 3 năm, cả gia đình muốn tôi kết hôn với em gái vợ” trên , tôi không khỏi giật mình vì nhận ra hoàn cảnh của mình có quá nhiều nét tương đồng với nhân vật trong câu chuyện.
Tôi cũng có chị gái đã mất và hiện sống cùng anh rể cùng con gái của hai người. Tuy nhiên, tôi và anh đã chủ động mở lòng đón nhận nhau, như người nhà và bắt đầu một tình yêu mới.
Chị tôi mất trong một tai nạn ô tô cách đây 6 năm. Buổi sáng hôm ấy, chị mặc bộ đồ công sở chỉnh tề, vội vàng ăn sáng rồi đi làm như bao ngày khác. Chị là nhân viên ngân hàng, quen với những con số, giấy tờ và áp lực nhưng lúc nào cũng rất chỉn chu.
Trước khi ra khỏi nhà, chị còn dặn tôi nhớ đón cháu sớm vì buổi chiều chị có thể về muộn. Tôi chỉ kịp gật đầu, không ngờ đó là lời dặn dò cuối cùng của chị.
Tai nạn ập đến quá đỗi bất ngờ, nhanh đến mức gia đình tôi không kịp chuẩn bị cho bất cứ điều gì. Chị ra đi, để lại anh rể và cô con gái mới tròn 5 tuổi. Đứa trẻ ấy từ khi chào đời đã quấn quýt bên tôi như hình với bóng.

Tôi thay chị gái yêu thương anh và con gái của hai người (Ảnh minh họa: Pexels)
Từ ngày lên Hà Nội học đại học, tôi được anh chị cưu mang, dành cho hẳn một phòng trong căn nhà 4 tầng khang trang nên tình cảm gắn bó giữa tôi và cháu cứ thế lớn dần theo năm tháng.
Tôi là người đưa chị đi sinh, cùng chị ở cữ, bế bồng cháu trong những tháng đầu đời, ru cháu ngủ mỗi khi chị mệt. Với cháu, tôi không chỉ là dì, mà còn là một người mẹ thứ hai.
Ngày đưa chị về nơi an nghỉ cuối cùng, tôi nhìn cháu đứng ngơ ngác giữa dòng người mặc áo tang. Con bé không khóc, chỉ lặng lẽ nắm chặt tay tôi. Khi nhìn thấy di ảnh mẹ, cháu khẽ hỏi: “Mẹ con đi làm xa hả dì?”. Câu hỏi ấy khiến tim tôi như vỡ ra từng mảnh. Tôi ôm cháu vào lòng, không biết phải trả lời thế nào, chỉ biết nước mắt cứ rơi, rơi mãi.
Sau tang lễ, tôi vẫn ở lại nhà anh rể, giúp anh trông cháu, nấu nướng, đưa đón cháu đi học. Không ai nói ra nhưng cả tôi và anh đều hiểu, căn nhà ấy cần hơi ấm, cần tiếng cười của trẻ thơ và cần một người ở bên con bé.
Tôi không bao giờ nghĩ mình có thể thay thế chị. Tôi chỉ tự nhủ, nếu có thể yêu thương cháu thêm một chút, chăm sóc cháu thêm một chút thì đó cũng là cách tôi giữ tình yêu của chị ở lại với gia đình này.
6 năm trôi qua kể từ ngày chị mất, thời gian không xóa được nỗi đau nhưng khiến nó lắng lại, dịu hơn. Chúng tôi giờ đây sống cùng nhau như một gia đình đúng nghĩa.
Buổi sáng, tôi vẫn đưa cháu đi học rồi đi làm. Buổi tối, cả nhà quây quần bên mâm cơm giản dị. Những ngày mưa, anh rể lặng lẽ đứng ở cửa chờ hai dì cháu về. Những đêm cháu mơ thấy mẹ, bật khóc trong giấc ngủ, tôi lại ôm bé vào lòng, kể cho con nghe về mẹ, về người phụ nữ hiền lành, chăm chỉ, luôn yêu con bằng tất cả những gì mình có.
Cách đây hơn một năm, hai bên gia đình tôi và nhà anh rể có một lễ nhỏ, giản dị, đủ để thưa gửi với tổ tiên, họ hàng. Không linh đình, không cầu kỳ, chỉ là sự thấu hiểu và chấp nhận của những người làm cha, làm mẹ, khi nhìn thấy con mình đã đi qua mất mát quá lớn và đang tìm lại bình yên theo cách riêng.
Tôi và anh đến với nhau không phải vì quên chị, mà vì thương nhau, thương cháu và cùng muốn giữ cho gia đình này không bị vỡ vụn thêm lần nữa.
Rồi chúng tôi có với nhau một bé trai. Ngày con chào đời, cả hai bên bố mẹ đều rưng rưng nước mắt. Không chỉ vì niềm vui đơn thuần, mà vì cảm giác mất mát cuối cùng cũng được xoa dịu phần nào.
Đứa bé như một món quà của sự tiếp nối, của hy vọng sau những ngày u tối. Bố mẹ hai bên bế cháu trên tay, vừa cười vừa khóc, bảo rằng trong nhà lại có thêm tiếng trẻ con, thêm sinh khí, thêm lý do để sống vui hơn mỗi ngày.
Con gái lớn đón em trai bằng tất cả sự hồn nhiên. Cháu giúp tôi pha sữa, ru em ngủ, khoe với bạn bè rằng mình đã là “chị hai”. Có những lúc, tôi nhìn hai đứa trẻ chơi đùa bên nhau, lòng vừa ấm áp, vừa chùng xuống.
Tôi tin, ở một nơi nào đó, chị tôi cũng đang mỉm cười. Bởi con gái chị vẫn lớn lên trong yêu thương, vẫn có một mái nhà đủ đầy và vẫn được sống giữa những người luôn nhắc về chị bằng sự trân trọng.
Cuộc sống của chúng tôi không phải lúc nào cũng suôn sẻ. Vẫn có những ngày mệt mỏi, những đêm trăn trở, những khoảnh khắc nhớ chị đến quặn lòng, nhưng chúng tôi học cách chấp nhận, học cách yêu thương nhiều hơn và sống tử tế với những gì số phận đã trao.
Hạnh phúc của chúng tôi không ồn ào, không phô trương, mà lặng lẽ như dòng nước chảy, bền bỉ, đủ đầy. Anh dịu dàng yêu tôi, vừa vá víu nỗi đau, vừa vun đắp một hạnh phúc mới.
Tôi hiểu rằng, có những mối nhân duyên đến từ đau thương nhưng không vì thế mà kém phần trân quý. Chị tôi đã rời xa nhưng tình yêu của chị vẫn ở lại, trong ngôi nhà này, trong tiếng cười của các con và trong cách chúng tôi nương tựa vào nhau để bước tiếp.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Minh Nhi