Sau 7 năm sống chung và có 2 con, chồng tôi nói anh ấy yêu người khác
Giây phút chồng tôi thừa nhận anh ấy có người khác trong lòng, trái tim tôi gần như tan vỡ. Hóa ra, cuộc hôn nhân hạnh phúc mà bao năm nay tôi có chỉ là vỏ bọc che đậy cho một cuộc tình khác mà thôi.
Tôi năm nay 35 tuổi, là giáo viên của một trường tiểu học. Chồng tôi 38 tuổi, là kỹ sư, cơ quan làm việc cách nhà 40km. Tôi và anh quen nhau nhờ mai mối, sau thời gian tìm hiểu thì thấy phù hợp và tiến tới kết hôn.
Sau khi kết hôn, tôi sống chung với bố mẹ chồng. Mỗi tuần chồng sẽ về nhà vào ngày nghỉ cuối tuần hoặc những đợt nghỉ phép ngắn. Hai lần vượt cạn, tôi đều không có chồng ở bên vì lần nào cũng chuyển dạ bất ngờ trước ngày dự sinh nên anh không thu xếp về kịp.
May mắn, tính anh hiền lành, chu đáo và tâm lý. Anh hiểu được những nỗi tủi thân của tôi, thường nói những lời ấm áp, xoa dịu. Mỗi lần về nhà, anh gần như làm hết mọi việc để bù đắp những ngày anh đi vắng. Anh luôn cảm ơn tôi vì đã thay anh chăm lo cho bố mẹ già, nuôi dạy con khỏe mạnh, ngoan ngoãn.
Đối với một người vợ, không có gì quan trọng bằng sự thấu hiểu của chồng. Chúng tôi tuy đến với nhau không xuất phát từ tình yêu. Nhưng những năm tháng vợ chồng khiến cả hai ngày càng xích gần lại, chia sẻ và thấu hiểu cho nhau. Thời gian đã nuôi lớn tình yêu tôi dành cho anh, nhiều hơn tất cả những mối tình đã từng đi qua trước đó.
7 năm kết hôn, tôi sống với bố mẹ chồng nhiều hơn với chồng nhưng vẫn luôn cảm thấy hạnh phúc. Nhưng hóa ra, hạnh phúc thật ra lại rất mong manh. Nó giống hệt như bong bóng xà phòng, vừa lung linh sắc màu trước mắt bỗng vỡ tan và biến mất vào thinh không như chưa từng tồn tại.

Một ngày cuối tuần, anh về phép. Trong lúc anh đang lúi húi nhặt rau ngoài vườn thì điện thoại trong nhà đổ chuông. Tôi định cầm điện thoại ra cho anh nhưng vừa cầm lên thì chuông kết thúc. Tiếp đó là một tin nhắn hiện lên trên màn hình: “Tuần này anh về nhà à? Nhớ anh quá”. Tôi nhìn tên người gửi được lưu bằng hai chữ cái viết tắt K.N., cảm giác như lồng ngực mình bị bóp nghẹt”.
Sau nhiều suy diễn bủa vây vì tin nhắn lạ, tối đó trong phòng ngủ, tôi quyết định hỏi thẳng chồng: “K.N. là ai thế?”. Có lẽ vì câu hỏi quá bất ngờ, đôi bàn tay đang lồng vỏ gối của chồng tôi khựng lại. Anh nhìn tôi, mặt đỏ bừng cười gượng: “À, một người bạn của anh thôi”.
“Một người phụ nữ nhắn tin cho chồng người khác, nói nhớ nói thương, chắc không phải là bạn bình thường phải không?”, tôi hỏi và không rời mắt khỏi anh. Đến lúc này, vẻ bối rối trong mắt anh càng hiện rõ không cách gì giấu giếm.
Thú thật, tôi chưa từng chuẩn bị tâm lý cho tình huống kiểu này. Tôi yêu chồng tôi, dù tình yêu chỉ đến sau khi kết hôn. Tôi tin chồng tôi, niềm tin mà hầu hết các bà vợ đều gửi gắm cho người đàn ông của đời mình.
Ngay cả khi đọc tin nhắn đó, và cả khi quyết định hỏi cho rõ ngọn ngành, tôi vẫn đinh ninh có lẽ mọi chuyện không tệ như tôi nghĩ. Anh ấy hiền lành, thương vợ, yêu con. Bao nhiêu năm qua, anh luôn thể hiện là người chồng tuyệt vời, người cha mẫu mực. Một người đàn ông như thế thì không thể nào lừa vợ dối con đi ngoại tình được.
Nhưng, chẳng có chuyện gì là không thể. Huống hồ chuyện đàn ông có vợ ngoại tình vốn chẳng phải là chuyện gì xa lạ. Bạn càng yêu nhiều thì nỗi đau lại càng sâu, càng tin nhiều thì nỗi tuyệt vọng lại càng lớn.
Anh kể, người có tên K.N. đó là bạn gái cũ của anh. Hai người họ yêu nhau từ thuở ngoài đôi mươi, tình yêu vô cùng đẹp. Bao nhiêu mơ mộng tuổi thanh xuân, bao nhiêu rạo rực tuổi trẻ họ đều dành cho nhau cả.
Vốn dĩ, họ định sẽ tiến xa hơn bằng một đám cưới. Nhưng rồi một lần cô ấy có chút bất thường về sức khỏe, đi kiểm tra mới phát hiện bị ung thư tử cung. Để bảo toàn tính mạng, cô ấy buộc phải cắt bỏ toàn bộ tử cung, hoàn toàn mất đi khả năng làm mẹ.
Anh yêu cô ấy, nghĩ rằng không gì có thể chia cách. Nhưng thực tế phũ phàng, bố mẹ anh hiếm muộn, chỉ sinh được mỗi mình anh. Bao nhiêu năm qua, họ dồn hết tâm sức nuôi dạy anh. Bây giờ tuổi già chỉ mong anh sớm yên bề gia thất để có con bồng cháu bế. Anh yêu bạn gái nhưng không muốn bố mẹ đau lòng.
Biết anh có nỗi khổ riêng, cô ấy quyết định dứt tình, khuyên hai người chỉ nên làm bạn. Đó là lý do anh đến với tôi sau khi bố mẹ đánh tiếng nhờ người mai mối.
Anh nói, lần đầu gặp đã mến tôi rồi. Một cô giáo thông minh, dịu dàng, hiểu chuyện. Anh tin tôi sẽ là một người con dâu, một người vợ, một người mẹ tốt. Anh không chắc sẽ yêu tôi nhưng đối xử thật tốt với tôi thì anh làm được. Và sự thật là anh đã làm được, ít nhất là tôi thấy như thế.
“Thật sự thì anh thấy tàn nhẫn khi bỏ rơi cô ấy. Cùng một lúc, cô ấy mất khả năng làm mẹ, mất đi cả tình yêu. Anh chỉ muốn cô ấy hiểu rằng, dù bất hạnh, cô ấy cũng không bị bỏ rơi. Anh thật lòng không nỡ.
Anh tôn trọng em, trân trọng cuộc hôn nhân của chúng mình. Chẳng phải gần 8 năm qua chúng ta vẫn tốt hay sao. Cô ấy hoàn toàn không ảnh hưởng gì đến gia đình mình cả”.Anh đã khóc cầu xin tôi hãy tha thứ và hiểu cho anh, đừng phá vỡ đi sự bình yên vốn có. Bố mẹ anh có thể sẽ không chịu nổi cú sốc này, 2 đứa con cần có cha trong hành trình dài rộng. Và tôi nữa, anh hứa sẽ luôn tốt với tôi để bù đắp những buồn tủi anh đã gây ra. Anh thề với tôi, anh chỉ làm chỗ dựa cho cô ấy về tinh thần. Từ sau khi cưới tôi, anh và cô ấy đều không cho phép cả hai làm gì quá giới hạn.
Giọng anh ấy chứa chất đau khổ nhưng làm sao khổ bằng nỗi lòng tôi. Anh làm chồng tôi bao nhiêu năm, anh ngoại tình bấy nhiêu năm. Anh vẫn tốt với tôi, nhưng anh yêu người phụ nữ khác. Anh tốt với tôi vì trách nhiệm. Anh tốt với người khác vì tình yêu. Và tôi thì sống trong nỗi ảo tưởng rằng mình có một gia đình hạnh phúc.
Chuyện họ có làm gì trái đạo đức hay không, tôi không cần biết. Với một người vợ, không gì quan trọng bằng trái tim của chồng. Cuộc hôn nhân này có nghĩa lý gì khi trái tim anh luôn thuộc về người khác?
Nếu duy trì hôn nhân vì những lý do anh nói, nghe ra cũng đáng. Anh nghĩ cho bố mẹ, cho hai con, cho cô ấy, cho tất cả mọi người, trừ tôi.
Chỉ cần tôi chịu thiệt thòi, mọi người sẽ đều hạnh phúc. Chẳng lẽ ai cũng xứng đáng hạnh phúc, còn tôi thì không?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.