Chi 20 triệu đồng đi thẩm mỹ, tôi không ngờ chồng lại đòi ly hôn
Tôi thấy hành động của mình chẳng có vấn đề gì, đó là nhu cầu bình thường của phụ nữ!
Tôi quyết định chi 20 triệu đồng đi thẩm mỹ. Đó không phải là quyết định bồng bột của một người đàn bà mơ mộng, càng không phải là phút bốc đồng vì nhìn thấy ai đó đẹp hơn mình.
Đó là quyết định được tôi ấp ủ suốt gần hai năm. Tôi soi gương và nhận ra gương mặt mình ngày một mệt mỏi, làn da sạm đi vì thức khuya, vì con nhỏ, vì những tháng ngày tất bật cơm áo nơi phòng trọ chật hẹp.
Vợ chồng tôi sống trong một căn phòng có giá thuê hơn 3 triệu đồng mỗi tháng. Căn phòng chỉ rộng chừng mười mấy mét vuông, kê vừa chiếc giường, cái tủ nhựa, bếp gas mini và chiếc quạt cũ quay kẽo kẹt suốt mùa hè. Mọi sinh hoạt của một gia đình trẻ đều gói gọn trong không gian ấy.

Tôi chỉ muốn chăm sóc bản thân tốt hơn nhưng chồng tôi lại không hài lòng (Ảnh minh họa: Knet).
Chúng tôi không nghèo đến mức không đủ ăn, nhưng cũng chưa bao giờ dư giả. Lương chồng tôi vừa đủ trang trải tiền nhà, tiền điện nước, tiền ăn uống và gửi một ít về quê cho bố mẹ. Tôi ở nhà trông con, nhận thêm việc bán hàng online, tháng được tháng mất.
Trong guồng quay ấy, tôi dần quên mất mình từng là một người phụ nữ thích chăm chút bản thân. Những chiếc váy đẹp nằm yên trong đáy tủ. Son môi khô lại từ bao giờ tôi cũng không nhớ.
Tôi dần quen với hình ảnh mình đầu bù tóc rối, mặt mộc, áo cũ, quần giãn rộng, ngày nối ngày trong căn phòng trọ thiếu ánh sáng.
Cho đến một ngày, tôi nhìn thấy gương mặt mình trong bức ảnh chụp vội lúc đưa con đi tiêm. Đôi mắt thâm quầng, làn da chảy xệ, khóe miệng trễ xuống. Tôi giật mình nhận ra mình đã già đi rất nhiều so với tuổi. Tôi mới ngoài 30, nhưng trông như một người đàn bà mệt mỏi 40 tuổi.
"Không ổn rồi, mình không thể như thế mãi được", tôi tự nhủ. Vậy là tôi bắt tay vào nghiên cứu những phương pháp làm đẹp để cứu vãn nhan sắc này. Ban đầu là những liệu pháp tự nhiên, ít tốn kém mà tôi học được từ các người đẹp trên mạng. Thế nhưng, tất cả đều không ăn thua.
Vậy là, tôi chuyển sang tìm hiểu những phương pháp can thiệp nhẹ. Tôi không có ý định dao kéo lớn, không mơ ước trở thành ai khác. Tôi chỉ muốn gương mặt mình bớt mệt mỏi, muốn mỗi sáng soi gương không còn thấy hình ảnh một người phụ nữ buồn bã trong đó.
Số tiền 20 triệu đồng với gia đình tôi không hề nhỏ. Đó là nhiều tháng chi tiêu tiết kiệm. Tôi đã cân nhắc rất lâu, nhẩm tính từng khoản, bớt lại những chi tiêu không cần thiết, dành dụm từng chút từ tiền bán hàng. Tôi không vay mượn ai, cũng không động vào khoản tiền gửi về quê hay tiền sinh hoạt chung. Tôi nghĩ mình có quyền làm điều đó cho bản thân.
Tôi không nói với chồng trước khi đi thẩm mỹ. Không phải vì tôi có ý giấu giếm, mà vì tôi sợ. Tôi sợ ánh nhìn không đồng tình, sợ những câu hỏi xoáy sâu vào hoàn cảnh, sợ bị quy chụp là phù phiếm, là đua đòi. Tôi tự nhủ, khi mọi thứ xong xuôi, khi gương mặt mình thay đổi theo hướng tích cực, có lẽ anh sẽ hiểu.
Nhưng tôi đã nhầm.
Ngày tôi về nhà sau buổi làm thẩm mỹ đầu tiên, chồng tôi nhìn tôi rất lâu. Đó là ánh mắt tức giận pha lẫn thất vọng. Anh hỏi tôi đã làm gì, tốn bao nhiêu tiền. Khi biết con số 20 triệu, gương mặt anh tối sầm lại.
Từ hôm đó, căn phòng trọ nhỏ bé trở nên nặng nề hơn bao giờ hết. Chồng tôi không lớn tiếng ngay lập tức, nhưng những câu nói buông ra sau bữa cơm, những cái lắc đầu, những tiếng thở dài đều như những nhát dao khứa vào tim tôi.
Anh nhắc đi nhắc lại chuyện tiền bạc, so sánh việc tôi đi thẩm mỹ với những khoản chi tiêu cần thiết khác. Anh cho rằng trong hoàn cảnh thuê trọ, lo ăn từng bữa, việc tôi làm là sai trái và ích kỷ.
Những tháng sau đó là chuỗi ngày tôi bị anh xỉ vả bằng đủ cách. Không phải là những trận cãi vã ầm ĩ, mà là sự dằn vặt kéo dài. Mỗi khi có việc gì phát sinh, chồng tôi lại lôi chuyện 20 triệu đồng ra nhắc.
Mỗi khi tôi mua thêm một món đồ nhỏ cho bản thân, ánh mắt anh lại trở nên gay gắt. Tôi cảm thấy mình như một kẻ có tội, dù sâu thẳm trong lòng, tôi không thấy mình sai.
Tôi không bỏ bê con cái. Tôi không trốn tránh trách nhiệm. Tôi chỉ dùng tiền của chính mình để chăm sóc bản thân. Tôi tin rằng phụ nữ, dù trong hoàn cảnh nào, cũng có quyền yêu lấy mình, có quyền tận hưởng những điều nhỏ bé khiến bản thân thấy tốt hơn.
Có những đêm tôi nằm quay mặt vào tường, nghe tiếng thở đều đều của chồng bên cạnh, nước mắt ướt gối. Tôi tự hỏi, tại sao việc tôi muốn đẹp hơn, muốn sống tử tế với chính mình lại trở thành cái cớ để bị tổn thương lâu đến vậy.
Tôi không mong chồng khen ngợi, cũng không cần anh phải tự hào. Tôi chỉ mong anh hiểu rằng phía sau quyết định ấy là một người phụ nữ đã mệt mỏi quá lâu.
Sau mấy tháng, gương mặt tôi dần ổn định. Tôi nhìn mình trong gương và thấy ánh mắt sáng hơn, nụ cười tự tin hơn. Tôi bắt đầu chăm sóc bản thân nhiều hơn, không phải để chứng minh điều gì, mà để nhắc mình vẫn xứng đáng được yêu thương.
Đến bây giờ, chồng tôi vẫn xỉ vả tôi vì chuyện bỏ tiền đi làm đẹp. Chồng tôi cho rằng, số tiền đó là bất hợp lý với gia cảnh của chúng tôi. Anh bảo tôi là phụ nữ nhưng không biết tiết kiệm. Thậm chí, anh còn đòi bỏ tôi.
Tôi chợt nhận ra, trong suốt thời gian chung sống, tôi chưa từng thấy chồng mình day dứt khi mua điện thoại mới, khi tụ tập bạn bè, hay khi gửi tiền về quê vượt quá khả năng của gia đình. Những khoản chi ấy luôn được mặc định là hợp lý. Chỉ riêng khoản tiền dành cho tôi, cho cơ thể và cảm xúc của tôi, lại bị xem là sai trái.
Tôi thấy mình chẳng làm gì sai cả, tôi thấy người đáng bị chỉ trích là chồng tôi. Anh là đàn ông mà không lo được cho vợ là... vô dụng, lẽ ra anh phải tự xấu hổ và im lặng chứ? Một người đàn ông sẵn sàng xỉ vả vợ suốt nhiều tháng vì một chuyện nhỏ như vậy, có lẽ chưa từng thật sự coi vợ là người đồng hành phải không?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.