Trót dại tình một đêm, tôi khốn khổ vì tình trẻ không chịu buông tay

PV 21/12/2025 14:00

Dù chỉ là sự cố ngoài ý muốn, cả hai từng thỏa thuận “đường ai nấy đi”. Thế nhưng tôi khốn khổ vì đồng nghiệp ngày đêm khủng bố tin nhắn, nhất quyết không chịu buông tay...

Hơn 12 giờ đêm, điện thoại đổ chuông. Như một phản xạ quen thuộc, tôi vội vàng với lấy máy rồi bấm từ chối cuộc gọi. Chưa kịp đặt điện thoại xuống, tin nhắn lại hiện lên: “Đêm nay không ngủ được, nhớ Huyền…”.

Tôi xóa vội tin nhắn, tắt máy và đặt nó xuống bên cạnh chồng đang ngủ say. 

Trong căn phòng tối, tôi nghe rất rõ nhịp tim mình đập nhanh vì sợ. Cùng với đó, mỗi nhịp thở đều đều của chồng càng khiến tôi thêm hoang mang. Chỉ cần anh thức giấc, chỉ cần một giây phút lơ là, tổ ấm này sẽ tan tành xác pháo. 

Tôi sống trong trạng thái thấp thỏm, lo sợ một ngày nào đó, chính những cuộc gọi và tin nhắn lặp đi lặp lại kia sẽ khiến chồng phát hiện ra bí mật tôi cố giấu kín.

Trót dại tình một đêm, tôi khốn khổ vì tình trẻ không chịu buông tay - 1

Lỡ dại tình một đêm với đồng nghiệp kém tuổi, tôi khốn khổ vì cậu ta không chịu buông tay (Ảnh minh họa: Shutterstock).

Gần một tháng nay, hầu như đêm nào tôi cũng trằn trọc, dằn vặt vì sai lầm xảy ra trong phút nông nổi.

Ngày nào tôi cũng đi làm với vẻ mệt mỏi, uể oải. Chồng thấy tôi khác lạ thì lo tôi bị bệnh. Chỉ có tôi mới hiểu, trong lòng mình đang chứa một bí mật mà bản thân không bao giờ muốn thổ lộ.

Mọi chuyện bắt đầu cách đây khoảng một tháng. Trước chuyến công tác của chồng, chúng tôi xảy ra mâu thuẫn lớn vì chuyện con cái.

Kết hôn đã nửa năm, tôi nóng lòng muốn có con vì tuổi không còn trẻ. Thế nhưng, chồng tôi lại dửng dưng. Nhiều đêm tôi chủ động gần gũi, diện váy ngủ, thắp nến thơm, nhưng anh chỉ liếc nhìn rồi tiếp tục dán mắt vào màn hình máy tính, hoặc giả vờ ngủ để né tránh.

Anh nói còn bận rộn, muốn tập trung cho sự nghiệp, chưa nghĩ đến chuyện con cái vì muốn kinh tế vững vàng hơn. Sự lạnh nhạt ấy khiến tôi cảm thấy mình bị từ chối ngay trong chính vai trò người vợ. Thật sự tôi thấy buồn và tủi thân vô cùng. 

Tôi mang tâm trạng nặng nề, khó chịu đến cơ quan nhưng cứ cố tỏ ra vẻ bình thường. Thấy tôi khác lạ, Nam - một nhân viên cấp dưới - nhắn tin hỏi han. 

Nam kém tôi 5 tuổi, làm việc tốt và khá tinh tế. Cậu ta thường dành cho tôi sự quan tâm đặc biệt hơn so với những người khác. Tôi nhận ra điều đó, nhưng giữa chúng tôi chưa từng vượt qua ranh giới.

Cho đến một buổi tối sau giờ làm, tôi rời công ty muộn, tâm trạng rối bời. Vợ chồng tôi đã chiến tranh lạnh tròn 1 tuần. Anh đi công tác xa nhà nhưng vẫn chẳng thèm nhắn tin dỗ dành, làm hòa với tôi. 

Đúng lúc ấy, Nam nhắn rủ tôi đi nhậu cùng vài đồng nghiệp. Tôi đồng ý, vì về nhà sớm cũng chỉ loanh quanh có một mình với bốn bức tường và cảm giác cô đơn.

Cuộc nhậu kéo dài, men rượu khiến mọi người nói cười nhiều hơn. Sau đó cả nhóm rủ nhau vào quán bar. Trong tiếng nhạc ồn ào, Nam nhìn tôi rất lâu rồi ghé sát tai nói nhỏ: “Một người phụ nữ tuyệt vời như chị, đáng lẽ phải được nâng niu, quan tâm nhiều hơn thế này chứ...”. Những lời nói ấy như mồi lửa châm vào đống rơm khô khao khát trong tôi, khiến lòng tôi có chút xao xuyến, rung động.

Tôi không nhớ được gì nhiều phía sau vì quá say. Nam đưa tôi về một khách sạn gần đó nghỉ qua đêm. 

Trong cơn say nửa tỉnh nửa mê, tôi cứ ngỡ người đang ôm lấy mình là chồng, và tôi đã đáp lại Nam bằng tất cả sự cuồng nhiệt bị kìm nén bấy lâu. Chúng tôi đã lao vào cuộc tình một đêm nồng nhiệt, sai trái.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, thấy Nam nằm cạnh, ban đầu là sự bối rối, sau đó tôi hối hận và hoảng sợ. Khi tỉnh táo, tôi hiểu mình đã đi quá giới hạn và đó là một sai lầm không nên lặp lại.

Tôi nói thẳng với Nam rằng chuyện vừa xảy ra chỉ là một sự cố, một lần duy nhất. Tôi đề nghị cả hai coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra, dừng lại ở đây, mỗi người quay về cuộc sống của mình. Khi đó, Nam đồng ý...

Vài hôm sau, chồng đi công tác về, tôi sống như kẻ trộm sợ bị phát giác. Không ít lần tôi giật mình thon thót vì chồng hỏi “sao dạo này vợ khác thế?”. 

Chỉ trong thời gian ngắn, tôi suy sụp rõ rệt. Mỗi ngày vẫn phải chạm mặt Nam ở cơ quan. Tôi cố gắng tránh mặt khiến Nam khó chịu, cậu ta bắt đầu khủng bố tôi bằng những tin nhắn tình cảm mỗi đêm. 

Cậu ta nói không thể quên được đêm hôm đó và mong tôi đừng ngó lơ cậu ta nữa. Tôi ám ảnh đến mức phải xóa hết mọi tin nhắn mỗi khi nhận được.

Không chịu nổi nữa, tôi hẹn gặp Nam để nói chuyện dứt khoát. Tôi nhắc lại thỏa thuận chấm dứt mọi thứ, nhưng Nam nhìn tôi rồi lạnh lùng nói: "Chị nghĩ mọi chuyện kết thúc dễ dàng thế sao?”. Vừa dứt lời, cậu ta đưa ra tấm ảnh chụp tôi không mặc gì, đang ngủ say trên vai cậu ta trong khách sạn đêm đó.

Nam thẳng thừng đe dọa: "Tôi muốn chị và tôi tiếp tục mối quan hệ này. Nếu chị không đồng ý, tôi sẽ gửi tấm hình này cho chồng chị và kể hết mọi chuyện cho anh ta biết".

Tôi chết lặng, cả người lạnh toát, chân tay run lẩy bẩy không nói nổi một câu nào. Hóa ra đêm đó không hoàn toàn là sự cố, mà là một cái bẫy đã được giăng sẵn...

Tôi vội vàng chạy đi trong trạng thái hoang mang. Tôi không có tình cảm với Nam, tôi vẫn yêu chồng và không muốn đánh mất gia đình. Giờ đây, tôi bị kẹt giữa nỗi sợ hãi và sự day dứt. Tôi không biết phải lựa chọn thế nào, càng không biết làm sao để thoát ra khỏi tình cảnh này?

Ngân Khuê

PV