Muốn người đàn ông Pháp "đặt cọc vợ", ai ngờ cuộc đời tôi sang trang

Giang Bùi 22/12/2025 14:29

Tôi từng nghĩ cuộc đời mình bỏ đi sau những trận đòn và sự phản bội của chồng cũ.

Tôi đã từng nghĩ, nếu có một danh sách những người phụ nữ kém may mắn nhất trong hôn nhân, chắc chắn tên tôi sẽ nằm đâu đó ở những dòng đầu tiên. Không phải vì tôi quá bi lụy, mà bởi quãng đời làm vợ của tôi thực sự là chuỗi ngày tôi không muốn nhớ lại.

Chồng tôi là mối tình đầu. Tôi lấy anh khi còn rất trẻ, mang theo niềm tin ngây thơ rằng chỉ cần yêu đủ nhiều thì mọi thứ sẽ ổn.

Những năm đầu, anh hiền lành, chịu khó và luôn nói rằng tôi là lựa chọn duy nhất của đời anh. Tôi tin anh, tin đến mức bỏ qua những dấu hiệu bất thường đầu tiên, coi đó chỉ là áp lực mưu sinh.

Muốn người đàn ông Pháp đặt cọc vợ, ai ngờ cuộc đời tôi sang trang - 1

Cuộc đời tôi sang trang mới sau những tháng ngày đau khổ, không lối thoát (Ảnh minh họa: iStock).

Những trận cãi vã bắt đầu xuất hiện nhiều hơn khi con tôi chào đời. Áp lực tiền bạc, trách nhiệm gia đình và sự mệt mỏi khiến anh trở nên nóng nảy.

Ban đầu, chỉ là những lời quát tháo, sau đó là những cú đập tay xuống bàn, và cuối cùng là những cái tát đau đớn. Tôi từng tự an ủi rằng anh chỉ lỡ tay, rằng đàn ông ai cũng có lúc mất kiểm soát. Tôi chọn im lặng vì con, vì sợ hàng xóm dị nghị, vì sợ bố mẹ buồn.

Sự im lặng của tôi kéo dài nhiều năm và đổi lại là những vết bầm tím mà tôi phải khéo léo che đi dưới lớp áo dài tay.

Tôi học cách trang điểm để che quầng mắt, học cách cười khi gặp người quen, và học cả cách xin lỗi khi chính mình là nạn nhân.

Tôi từng tin rằng chỉ cần nhẫn nhịn đủ lâu, gia đình sẽ lại yên ấm. Nhưng tôi đã nhầm.

Một ngày, tôi phát hiện chồng mình ngoại tình. Không phải qua lời đồn, mà là tin nhắn hiện rõ trên màn hình điện thoại của chồng khi anh ngủ quên.

Người đàn ông thường xuyên đánh đập tôi lại có thể dịu dàng với một người phụ nữ khác đến vậy. Tôi không khóc, không gào thét, cũng không đánh ghen. Tôi chỉ thấy lòng mình trống rỗng, như thể niềm tin cuối cùng đã bị lấy đi.

Anh không hề xin lỗi. Anh nói rằng tôi quá nhạt nhẽo, tôi chỉ biết con cái và bếp núc. Câu nói đó giống như nhát dao cuối cùng cắt đứt mọi níu kéo trong tôi. Tôi nộp đơn ly hôn sau một đêm suy nghĩ, mang theo đứa con nhỏ và một vali quần áo.

Những ngày làm mẹ đơn thân là quãng thời gian tôi từng nghĩ mình sẽ không bao giờ vượt qua. Tôi làm đủ thứ việc để nuôi con, từ bán hàng online đến làm thêm ca tối.

Có những hôm tôi mệt đến mức chỉ muốn ngã gục, nhưng nhìn con ngủ ngoan, tôi lại tự nhủ mình không được phép yếu đuối. Tôi từng nghĩ cuộc đời đã quá tệ bạc với tôi, có lẽ tôi sinh ra chỉ để chịu đựng.

Tôi không còn tin vào tình yêu. Tôi xem hôn nhân như một canh bạc mà mình đã thua sạch, không còn gì để đặt cược thêm.

Và rồi, người đàn ông Pháp xuất hiện trong cuộc đời tôi theo cách rất tình cờ. Chúng tôi quen nhau qua mạng xã hội.

Ban đầu, chỉ là những câu hỏi xã giao, sau đó là những lần trò chuyện dài hơn. Anh biết tôi có con, biết tôi đã ly hôn, biết tôi từng bị tổn thương. Tôi không che giấu quá khứ, vì tôi không kỳ vọng điều gì.

Anh kiên nhẫn lắng nghe tôi kể, không phán xét, không tỏ ra thương hại. Có lần, khi anh nói rằng anh nghiêm túc với mối quan hệ này, tôi bật cười.

Tôi nói với anh rằng tôi không còn tin vào lời hứa, rằng nếu muốn tôi tin, anh cứ chuyển khoản cho tôi một tỷ đồng coi như “đặt cọc” vợ.

Tôi nói câu đó nửa đùa nửa thật, phần nhiều là để tự bảo vệ mình. Tôi nghĩ anh sẽ cười xòa, hoặc coi đó là sự tham lam của một người phụ nữ từng đổ vỡ.

Nhưng sáng hôm sau, tài khoản ngân hàng của tôi hiện lên con số mà tôi chưa từng nghĩ mình sẽ thấy. Tôi sững sờ, hoang mang và thậm chí sợ hãi.

Tôi hỏi anh vì sao lại làm như vậy. Anh nói rằng đó không phải là mua bán, mà là cách anh chứng minh sự nghiêm túc của mình. Anh muốn tôi và con có cảm giác an toàn ngay từ đầu.

Tôi đã khóc. Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, tôi khóc không phải vì đau đớn, mà vì cảm giác được trân trọng.

Chúng tôi gặp nhau trực tiếp sau đó. Anh không hoàn hảo như trong phim, nhưng ánh mắt anh nhìn tôi, khiến tôi thấy ấm áp hơn. Anh đối xử với con tôi như con ruột, kiên nhẫn, dịu dàng và đầy trách nhiệm.

Một năm sau, tôi và con sang Pháp sống cùng anh. Cuộc sống nơi xứ người không phải lúc nào cũng dễ dàng, nhưng tôi chưa bao giờ cảm thấy cô đơn.

Tôi có một người đàn ông không bao giờ lớn tiếng, không bao giờ khiến tôi sợ hãi và luôn nắm tay tôi khi tôi nghi ngờ chính mình.

Có những đêm, khi con đã ngủ, tôi ngồi nhìn lại quãng đường đã qua và tự hỏi nếu ngày ấy tôi không đủ can đảm rời bỏ cuộc hôn nhân đầy bạo lực, liệu tôi có cơ hội chạm tới hạnh phúc này không. Tôi không còn oán trách quá khứ, vì chính những tổn thương đó đã dạy tôi biết trân trọng hiện tại.

Tôi chỉ muốn nói rằng, đôi khi hạnh phúc đến rất muộn và đến theo cách mà chính chúng ta cũng không ngờ tới. Quan trọng nhất là người phụ nữ phải dám bước ra khỏi nơi làm mình đau, thì mới có cơ hội bước vào nơi khiến mình bình yên.

Với tôi, bình yên đến sau rất nhiều nước mắt. Nhưng cuối cùng, tôi cũng đã chạm tới.

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Giang Bùi