Nhà phố cổ chật hẹp, tôi khó xử khi các con sinh hoạt vợ chồng

Giang Bùi 22/12/2025 19:57

Tôi nghĩ tuổi già sẽ thong thả và bình yên nhưng cuộc sống của tôi lại bị đảo lộn từ ngày con trai lấy vợ.

Tôi năm nay đã ngoài 70 tuổi. Sau khi vợ mất, tôi sống cùng con trai và con dâu trong căn nhà phố cổ chật hẹp. Đây là ngôi nhà tôi gắn bó từ thời trẻ đến lúc về già.

Khi con trai lập gia đình, tôi từng nghĩ việc sống chung sẽ giúp các con đỡ vất vả, bản thân tôi cũng có người sớm hôm bầu bạn. Tuy nhiên, chỉ sau một thời gian ngắn, tôi mới thấm thía rằng sống chung nhiều thế hệ trong một không gian quá chật hẹp không hề êm ả.

Nhà phố cổ chật hẹp, tôi khó xử khi các con sinh hoạt vợ chồng - 1

Tôi thấy không thể thích nghi với cuộc sống của các con, tôi thấy rất căng thẳng (Ảnh minh họa: iStock).

Ngôi nhà phố cổ có kết cấu hẹp ngang, sâu hun hút, các phòng gần như thông nhau. Phòng khách, bếp và lối lên gác nằm sát cạnh nhau, mọi sinh hoạt chung của cả gia đình tôi đều gói gọn trong một không gian nhỏ. Chính vì vậy, mọi tiếng động, mọi thói quen sinh hoạt đều khó tránh khỏi việc ảnh hưởng lẫn nhau.

Vợ chồng con trai tôi còn trẻ. Các con sống khá vô tư, thoải mái, ít để ý đến sự có mặt của người lớn tuổi trong nhà.

Tôi hiểu đời sống vợ chồng là chuyện riêng tư, là điều rất bình thường. Nhưng trong một căn nhà chật chội, thiếu sự ngăn cách, sự “bình thường” ấy đôi khi lại khiến người già như tôi rơi vào tình thế khó xử.

Có những lúc, tôi đang ngồi ở phòng ngoài thì nghe thấy những âm thanh sinh hoạt của vợ chồng con trai ở trên gác. Tôi không biết nên tiếp tục ngồi lại hay đứng dậy rời đi. Cuối cùng, tôi thường chọn cách lặng lẽ ra đầu ngõ, ngồi uống chén nước, chờ mọi thứ lắng xuống rồi mới quay về.

Điều khiến tôi bối rối hơn cả là việc sống chung với con dâu khi vợ tôi đã mất từ lâu. Con dâu tôi là người trẻ, quen sinh hoạt thoải mái.

Cháu thường mặc đồ ngủ đi lại trong nhà, kể cả ban ngày. Tôi hiểu đó không phải là điều gì sai trái, nhưng với một người đàn ông lớn tuổi, góa vợ, cảm giác ngại ngùng là điều khó tránh khỏi.

Tôi cũng không dám nhắc nhở. Tôi sợ lời nói của mình bị hiểu sai, sợ sự tế nhị trở thành điều khó nói. Vì thế, tôi chỉ âm thầm điều chỉnh sinh hoạt của bản thân.

Tôi dậy sớm hơn, ăn uống nhanh gọn hơn, hạn chế ở nhà vào những khung giờ dễ chạm mặt con dâu. Có những hôm trời mưa rét, tôi vẫn ra hiên ngồi chỉ để không khí trong nhà bớt gượng gạo.

Nhiều đêm nằm một mình, tôi nhớ vợ da diết. Nếu bà ấy còn sống, có lẽ những chuyện tế nhị này sẽ dễ dàng được chia sẻ và giải quyết hơn.

Một lời nhắc nhở từ người mẹ chắc chắn sẽ nhẹ nhàng và dễ tiếp nhận hơn rất nhiều so với lời nói của một ông bố chồng đã lớn tuổi.

Tôi từng nghĩ đến việc nói thẳng với con trai nhưng mỗi lần nhìn con đi làm về mệt mỏi, tôi lại chùn bước. Tôi sợ con nghĩ tôi khó tính, sợ con cho rằng tôi can thiệp vào đời sống riêng tư của vợ chồng trẻ. Tôi càng sợ hơn nếu chỉ vì một lời góp ý không khéo, không khí gia đình sẽ trở nên căng thẳng, khiến cả ba người cùng khó xử.

Có lúc, tôi tự hỏi phải chăng đây là nỗi khó chung của nhiều gia đình sống ở đô thị cũ, nhà chật, nhiều thế hệ cùng chung sống.

Người trẻ quen với lối sống cởi mở, đề cao sự thoải mái cá nhân. Người già lại coi trọng nề nếp, sự kín đáo và khoảng cách cần thiết. Khi hai thế hệ ấy ở chung trong một không gian hạn chế, những va chạm âm thầm là điều khó tránh khỏi.

Tôi không trách con trai, cũng không trách con dâu. Tôi hiểu các con không cố ý khiến tôi khó chịu. Nhưng tôi mong rằng, trong sự vô tư của tuổi trẻ, các con có thể nghĩ đến cảm giác của người già sống chung dưới một mái nhà. Chỉ cần tinh tế hơn một chút, giữ ý hơn một chút, có lẽ mọi thứ đã dễ chịu hơn cho tất cả.

Điều khiến tôi trăn trở nhất không phải là chuyện đúng sai, mà là tôi nên làm gì cho phải. Nói ra thì sợ làm con cái buồn lòng, không nói thì bản thân lại thấy ngột ngạt. Tuổi già, hóa ra không chỉ là sức khỏe giảm sút, mà còn là phải học cách sống chung với những điều khó nói, khó giãi bày.

Tôi chỉ mong, trong căn nhà nhỏ giữa phố cổ này, mỗi người có thể hiểu và nghĩ cho nhau nhiều hơn, để việc sống chung không trở thành gánh nặng. Tôi cũng mong tuổi già của tôi không phải trôi qua trong sự lặng lẽ, ngại ngùng đến khó thở như hiện tại.

Tôi thật sự không biết phải cư xử ra sao cho đúng!

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Giang Bùi