Ly hôn chồng lại phát hiện mang bầu, tôi phải làm sao?
Cứ ngỡ bước ra khỏi cuộc hôn nhân mà bản thân không được yêu thương, chia sẻ, tôi sẽ cảm thấy thoải mái, nhẹ nhõm. Nào ngờ, chưa khi nào tôi lại hoang mang, rối trí như lúc này.
Tôi và Nam kết hôn được hơn một năm, chưa có con. Anh là người Hà Nội, còn tôi là người tỉnh lẻ.
Chúng tôi quen nhau từ thời sinh viên, khi trường anh và trường tôi có buổi giao lưu văn nghệ. Tình cờ va vào nhau sau cánh gà sân khấu, khi đó anh còn hoá trang thành chú hề, còn tôi mặc trang phục liền anh liền chị.
Từ bực bội vì bị va chạm mạnh, tôi bật cười khi anh nói một câu xin lỗi hài hước. Tôi đồng ý cho anh số điện thoại. Sau đó cả hai thường xuyên nhắn tin, gọi điện và nhanh chóng thành một đôi.
Ra trường, khi tôi có công việc ổn định ở một công ty truyền thông, còn Nam làm ở công ty riêng của người chú họ thì chúng tôi tổ chức đám cưới. Được anh em bên nội và bên ngoại giúp đỡ, vợ chồng tôi cũng vay thêm ngân hàng nên đã mua được căn hộ xinh xắn.
Tôi từng nghĩ bản thân may mắn, thuận lợi mọi thứ từ tình duyên cho đến công việc. Nhưng đúng là lấy nhau rồi tôi mới thấm thía vì sao người ta nói “hôn nhân là nấm mồ của tình yêu”.

Tôi hoang mang, dằn vặt khi phát hiện mình mang bầu sau khi ly hôn chồng (Ảnh minh họa: Sohu).
Mới sống chung hơn một năm mà tôi đã thấy tình cảm phai nhạt vì những sinh hoạt, cãi vã chuyện vụn vặt hằng ngày. Giữa chúng tôi không xảy ra mâu thuẫn gì lớn, nhưng cảm giác khó chịu, bực bội trong tôi cứ lớn dần lên khi chồng sống bừa bộn, không chủ động chia sẻ việc nhà.
Công việc của tôi bận rộn, công việc của chồng cũng bận rộn nhưng hầu như mọi việc nhà từ cơm nước, chợ búa, lau dọn nhà cửa… đều một mình tôi gánh vác. Thường cuối tuần, tôi đi chợ mua sẵn thực phẩm cho vài hôm, nhét tủ lạnh, sử dụng dần. Chiều tối về, chưa kịp thay đồ, tôi đã cắm cơm, nhặt rau, xào nấu…
Tuy nhiên, trái ngược với sự lo toan, tất tả của vợ, chồng tôi cứ đúng 7h sáng quần áo chỉnh tề đi làm, chiều nào chơi thể thao cùng bạn bè thì về muộn, vội tắm rửa, ăn cơm rồi ngồi tót lên sofa, cắm mặt vào điện thoại. Hôm nào, anh không chơi thể thao, về sớm hơn thì cũng xỏ giầy chạy nửa tiếng quanh khu phố rồi về tắm rửa, ăn cơm, ăn xong lại cầm điện thoại lướt mạng.
Công việc của anh duy nhất là tưới mấy chậu cây ngoài ban công và rút quần áo vào gấp cho vào tủ. Nhưng có hôm vợ nhắc, anh mới nhớ ra mà đi cất quần áo.
Thực ra ngày mới cưới, chúng tôi cũng đã phân công việc nhà, rằng tôi đi chợ, nấu nướng thì anh rửa bát, tưới cây, phơi dọn quần áo. Còn cuối tuần, cả hai cùng lau dọn nhà cửa, nhà tắm…
Nhưng chỉ được thời gian đầu, anh chủ động làm, sau thì lười, ỉ lại vào vợ… Bát đũa ăn xong, anh ngâm ở bồn rửa bát, vợ nhắc mấy lượt thì nói: “Cứ để đấy, lát anh rửa”.
Có lần đồng hồ chỉ gần 12h đêm rồi, anh vẫn ngồi xem bóng đá, chơi game, bát đũa bẩn còn nguyên. Tôi nhìn ngứa mắt, đành đi rửa, vừa làm vừa cằn nhằn. Chồng tôi lúc ấy lại mắng tôi “lắm mồm, lải nhải cả ngày không biết chán”.
Không chỉ lười làm việc nhà, anh còn có thói quen khiến tôi rất khó chịu đó là quần áo, tất đã mặc qua, không để luôn vào chậu tắm mà vứt luôn trong phòng ngủ, trên ghế phòng ăn. Bàn làm việc của anh thì vứt đầy giấy ăn, tăm, thuốc nhỏ mắt… Tôi tự dọn thì cảm thấy ấm ức, mệt mỏi, mà nói ra thì y như rằng vợ chồng lại cãi nhau.
Từ những mệt mỏi, ấm ức chuyện vụn vặt hằng ngày ảnh hưởng khá nhiều đến tâm trạng của tôi. Và khi tôi không cảm thấy thoải mái thì chuyện thân mật, gần gũi với chồng cũng lạnh nhạt theo.
Có hôm, vừa cãi nhau sau bữa ăn tối, lúc đi ngủ, anh quay sang ôm, muốn làm “chuyện ấy”, tôi gạt phắt ra, khiến anh rất hậm hực. “Em cứ thế, thì đừng trách…”, anh làu bàu rồi quay lưng ngủ. Chúng tôi vì chuyện đó mà dỗi nhau cả tuần, rồi cuộc sống vợ chồng trôi qua cũng không ấm, không lạnh.
Cho đến một ngày, tôi phát hiện ra, anh có mối quan hệ trên mức tình đồng nghiệp với một nhân viên nữ cùng công ty. Tôi đã gào khóc, chửi mắng chồng thậm tệ và đòi chia tay.
Anh có giải thích rằng anh chỉ say nắng, tìm chỗ giải toả những bức bối vì không khí gia đình luôn căng thẳng, ngột ngạt, rằng anh vẫn còn yêu tôi và xin tôi một cơ hội để làm lại. Anh tìm mọi cách níu kéo nhưng tôi dứt khoát ký vào đơn ly hôn.Chuyện anh phải lòng người phụ nữ khác là giọt nước tràn ly, bởi sự mệt mỏi, thất vọng đã xâm lấn cả cơ thể lẫn tâm hồn tôi suốt một thời gian.
Những ngày qua, tôi rất chán nản, ăn không ngon, thường xuyên mất ngủ và cảm giác bản thân rất yếu đuối, dễ khóc. Khi đó, tôi rất cần cái ôm động viên, lời an ủi, chia sẻ của người bạn đời, nhưng lúc đó anh ở đâu? Khi tôi rơi nước mắt mỗi tối, anh có biết không?
Nhận quyết định thuận tình ly hôn từ toà án, tôi vừa buồn, có chút mất mát nhưng cũng chấp nhận buông tay. Hít một hơi sâu, tôi quyết tâm sẽ yêu thương bản thân và làm lại từ đầu. Tôi mới 28 tuổi, cuộc đời còn dài ở phía trước…
Nhưng cuộc đời có ai nói được chữ ngờ, khi tôi đang sắp xếp phòng trọ mới chuyển đến gần công ty thì cảm giác buồn nôn ập đến. Chạy vào nhà vệ sinh, tôi nôn oẹ liên tục, cảm giác như kiệt sức. Cô bạn đồng nghiệp đến dọn nhà giúp thấy vậy liền thắc mắc: “Hay là bà mang bầu? Để tôi đưa bà đi viện khám”.
Chính xác là tôi đã có bầu được gần 2 tháng. Thời gian qua mải chuyện “bắt gian”, cãi vã với chồng rồi rùm beng chuyện ly hôn, tôi đã không để ý đến thể trạng cũng như chu kỳ kinh nguyệt của mình. Cầm tờ kết quả sau khi xét nghiệm trên tay, tôi lại rơi vào trạng thái hoang mang, dằn vặt vô cùng.
Tôi không muốn bỏ đứa trẻ này, con cái là món quà của ông trời ban cho. Nhưng tôi cũng chưa có đủ tài chính, sự dũng cảm để làm mẹ đơn thân. Tôi có nên cho chồng cũ biết chuyện này không? Tôi đã tìm mọi cách để ly hôn chồng, chẳng lẽ giờ tôi lại chấp nhận quay lại vì muốn con có bố?
Hiện tôi đang rất rối trí, xin hãy cho tôi lời khuyên!
Lan Anh
(Hà Nội)