Bạn trai khuyên bỏ thai, em trai của anh ấy tìm tôi xin “chịu trách nhiệm”

Giang Hà 23/12/2025 16:12

Sau khi bạn trai khuyên bỏ thai, tôi đã vài lần tìm đến bệnh viện nhưng rồi lại bỏ về vì sợ. Chính trong thời điểm tôi hoang mang không biết nên thế nào thì em trai anh ấy gặp tôi đưa ra một đề nghị.

Tôi nhìn que thử thai hiện rõ 2 vạch, trong lòng chỉ trào dâng lên một niềm lo lắng. Tuấn chưa từng đề cập chuyện cưới xin dù cả hai đã yêu nhau hơn 3 năm trời. Anh lúc nào cũng nói phải có sự nghiệp ổn định, lo được cho vợ con thì mới cưới. Nhưng mỗi năm anh “nhảy việc” mấy nơi, tôi cũng không rõ khi nào thì anh sẽ ổn định.

Mỗi lần gần gũi, anh luôn nhắc tôi nhớ dùng biện pháp tránh thai. Chỉ một lần bất cẩn, đứa trẻ đến không kịp cho tôi chuẩn bị tinh thần khiến tôi vừa lo lắng, vừa sợ hãi.

Tôi tìm gặp Tuấn, thông báo chuyện trọng đại này. Anh cầm chiếc que thử thai, giơ lên nhìn rồi lại đặt xuống, lặp đi lặp lại mấy lần: “Lần nào anh cũng nhắc em phòng tránh mà. Là con của anh thật à?”. Giọng điệu của anh làm tôi khó chịu.

Cuối cùng, sau một buổi nói tới nói lui chuyện anh chưa chuẩn bị tinh thần cho việc lập gia đình, anh đưa ra phương án: “Anh đưa em đến viện nhé. Cả hai chúng ta đều còn trẻ, không cần vội sinh con. Sinh con thì phải lo cho con. Mình còn tay trắng thì nuôi con kiểu gì?”.

Bạn trai khuyên bỏ thai, em trai của anh ấy tìm tôi xin “chịu trách nhiệm” - 1
Trong lúc tôi hoang mang như người lạc lối, có một bàn tay tình nguyện chìa ra dắt tôi đi (Ảnh minh họa: Pexels).

Lúc đầu, tôi cũng nghĩ đó là phương án tốt nhất. Bạn bè tôi khi có thai ngoài ý muốn đều lựa chọn cách này. Thậm chí, chị đồng nghiệp của tôi, dù đã cưới chồng nhưng vì đang trong giai đoạn thử thách công việc vẫn quyết định từ chối quyền làm mẹ để rộng đường thăng tiến.

Nhưng khi ngồi ở phòng chờ ở bệnh viện, tôi đã đổi ý bỏ về trước sự bất ngờ và khó chịu của Tuấn. Anh bảo tôi: “Nếu em quyết định giữ thì tự em nuôi đi, anh thật sự chưa sẵn sàng”.

Lúc đầu tôi nghĩ, anh chỉ nhất thời chưa kịp đón nhận nên nói vậy thôi. Không ngờ, suốt một tuần sau đó anh tránh gặp tôi với lý do: “Nếu em nghe anh, chúng ta sẽ tiếp tục. Anh thật sự còn nhiều việc phải làm, chưa thể kết hôn, cũng chưa muốn có con”.

Người ta yêu nhau, có thai sẽ làm đám cưới. Còn tôi và Tuấn yêu nhau, có thai lại chia tay. Tôi không hiểu tại sao lại đến nông nỗi này, trong khi trước đó cả hai rất vui vẻ, chưa từng cãi vã, cũng chưa từng mâu thuẫn.

“Cậu gặp phải tên sở khanh rồi, chỉ muốn yêu đương, không muốn chịu trách nhiệm. Hắn thà mất cậu, mất con chứ nhất định không cưới. Con người hắn ta thế nào, chẳng lẽ cậu không biết còn hi vọng”, câu nói của của cô bạn thân thực sự đã khiến tôi bị nhấn chìm trong đau khổ.

Tôi không hình dung nổi, bố mẹ sẽ thế nào nếu biết chuyện tôi chưa lấy chồng đã mang thai. Bố mẹ tôi đều là giáo viên, nuôi lớn tôi trong nền giáo dục khắt khe của gia đình nhà giáo. Bố mẹ lúc nào cũng dặn: “Con sống thế nào đừng để người ta nói bố mẹ dạy dỗ người khác mà không dạy nổi con là được”.

Vì suy nghĩ này, đã vài lần tôi tự mình đến bệnh viện rồi lại tự mình về. Tôi sợ đau đớn, sợ tội lỗi và hàng trăm nỗi sợ mơ hồ không tên khiến bản thân do dự.

Nhưng rồi, chính trong thời điểm tôi hoang mang không biết nên chọn lối nào ấy thì Hoàng tìm đến tôi.

Hoàng là em họ của Tuấn, ở cùng quê và sống chung phòng trọ từ ngày lên thành phố học đại học. Hoàng bằng tuổi tôi, nhưng vì tôi yêu anh họ của cậu nên cậu ấy vẫn thỉnh thoảng gọi tôi là chị, thỉnh thoảng xưng hô bằng tên.

Hôm đó, tôi chuẩn bị đi ngủ thì có tiếng gõ cửa: “Hoàng biết là muộn rồi nhưng gặp một chút được không?”. Tôi do dự rồi mở rộng cửa phòng, nhận ra trên mặt Hoàng có vài vết bầm tím.

“Mặt cậu bị làm sao thế?”, tôi hỏi. “Mình đánh nhau với anh Tuấn”, Hoàng trả lời. Câu trả lời của cậu khiến tôi kinh ngạc. Họ là anh em sống chung mấy năm cùng phòng trọ, coi nhau không khác gì anh em ruột trong nhà. Không hiểu có chuyện gì nghiêm trọng đến mức khiến hai anh em diễn ra ấu đả.

Hoàng nói thẳng: “Mình biết chuyện của hai người rồi. Cậu là cô gái hiền lành, tốt bụng. Anh ấy không nên đối xử với cậu như thế. Mình thất vọng về anh ấy. Nếu anh Tuấn không muốn chịu trách nhiệm thì để mình. Mình sẵn sàng làm cha đứa trẻ”.

Tôi nhìn Hoàng, mơ hồ không tin những gì mình vừa nghe. Rõ ràng cậu ấy không say rượu để nói năng linh tinh. Chỉ có thể là tâm lý cậu ấy đang bị kích động. Tôi biết, Hoàng quý tôi. Nhưng giữa việc quý mến và việc cậu ấy đang nói tới là hoàn toàn khác nhau.

Nhìn tôi ngỡ ngàng im lặng, Hoàng nói tiếp: “Mình có lý do để làm điều đó. Mình cũng yêu cậu. Mình đã hi vọng anh Tuấn sẽ mang lại hạnh phúc cho cậu, nhưng anh ấy không làm được thì để mình.

Mình không ủng hộ việc cậu phá thai. Nếu cậu cần một người làm bức bình phong cho con cậu danh chính ngôn thuận ra đời, mình sẵn sàng. Trước hết hãy vì đứa trẻ, sau đó là vì danh dự của cậu. Những chuyện khác tạm thời khoan tính được không?”.

Lời Hoàng khiến tôi ngỡ ngàng và xúc động đến mức khó tin. Tại sao có người đến giọt máu của mình cũng không thừa nhận, còn có người lại nhân hậu và bao dung đến thế?

Đúng lúc tôi đang bối rối không nhìn rõ đường thì bất ngờ có một người tự nguyện chìa tay ra để dắt tôi đi. Tôi vừa muốn nắm lấy bàn tay ấy để đi qua giai đoạn khó khăn này, lại vừa sợ mình sẽ làm tổn thương một tấm chân tình.

Nhiều người nói, phụ nữ nếu gặp người đàn ông tốt, từ không yêu sẽ biến thành yêu là hoàn toàn có thể. Liệu tôi có nên cho Hoàng một cơ hội, cũng chính là cho mình một cơ hội hay không?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Giang Hà