Bố mẹ từ chối khi tôi có nhà 3 tỷ vẫn vay tiền mua đất
Khi tôi ngỏ ý nhờ hỗ trợ để mua thêm đất, bố mẹ nói thẳng: 'Con làm ra tiền rồi, tự lo liệu, bố mẹ muốn để tiền dưỡng già'.
Tôi năm nay 33 tuổi, chồng tôi 38 tuổi. Chúng tôi mua được căn nhà đầu tiên ở Sài Gòn vào năm 2019, giá 3 tỷ đồng, khi hai con còn rất nhỏ. Đó là thành quả sau ba năm vợ chồng tôi bắt đầu từ hai bàn tay trắng.
Thời điểm mua nhà, tôi có chút thuận lợi về công việc, cộng thêm vay ngân hàng 600 triệu trong 10 năm. Hai năm sau, chúng tôi trả hết nợ trước hạn và chấp nhận mất 2% phí phạt. Khi gánh nặng nhà cửa được giải quyết, chồng tôi nghỉ việc làm công ăn lương, còn tôi tiếp tục công việc tự do. Thu nhập không còn "ăn nên làm ra" như trước khi mua nhà, nhưng đủ để chúng tôi xoay xở, tích góp chút ít.
Từ trước đến nay, ai cũng biết tôi là người chịu khó kiếm tiền, ham học hỏi. Dù đã có gia đình, phần lớn chi tiêu trong nhà vẫn do tôi gánh vác. Chồng tôi từng làm công ty với mức lương khoảng 15 triệu đồng một tháng. Sau này anh ra làm riêng, có tháng kiếm được 20–30 triệu, góp cho gia đình 10 triệu, phần còn lại xoay vòng vốn. Chồng tôi làm ăn làng nhàng, không có nhiều động lực. Tôi không đòi hỏi nhiều, vì bản thân vẫn tự lo được kinh tế.
Gần một năm nay, tôi thử sức với công việc mới và may mắn duy trì được mức thu nhập khoảng 200 triệu đồng mỗi tháng, có tháng còn cao hơn. Trước kia, mỗi khi làm ăn khá hơn, tôi thường chia sẻ với bố mẹ. Họ biết tôi ham làm, nên nhiều lần hỗ trợ, cho tôi vay mượn tiền, và tôi cũng luôn trả đầy đủ. Tôi nghĩ đó là một phần "lực đẩy" giúp mình có thành quả như hôm nay.
>>Tôi 10 năm ở trọ 20 m2 để bố mẹ không phải chia đất thừa kế 3 tỷ
Ban đầu, khi nghe tôi có thu nhập tốt, bố mẹ rất vui. Nhưng về sau, khi tôi nói có ý định nhờ hỗ trợ để mua thêm đất, bố mẹ nói thẳng: "Giờ con làm ra tiền rồi, tự lo liệu, còn bố mẹ đã có tuổi nên muốn để tiền dưỡng già". Tất nhiên, tôi không hề phản đối mà hiểu và tôn trọng quyết định đó. Chỉ là tôi có cảm giác có chút suy tư, vì trước đây bố mẹ vẫn thường giúp đỡ mình nhưng nay lại thờ ơ. Ngày trước, họ cũng chưa bao giờ nhận tiền tôi đưa, còn bây giờ thì cứ đưa là lấy.
Tôi bắt đầu tự hỏi: có phải khi mình làm ra tiền rồi, người thân cũng vô tình thay đổi cách đối xử? Không ai nói gì, nhưng tôi cảm nhận được khoảng cách với họ. Với anh chị em trong nhà cũng vậy. Dù là con thứ nhưng trước đây, mỗi năm tôi vẫn chủ động cho họ vài lần, mỗi lần vài triệu đồng cho mỗi gia đình. Tôi không tính toán, chỉ nghĩ mình có thì san sẻ.
Nhưng dần dần, câu chuyện tiền bạc không còn mang lại cảm giác ấm áp như trước. Thậm chí, tôi có cảm giác họ không thấy vui khi tôi chia sẻ về công việc làm ăn thuận lợi hay thu nhập của mình. Tôi rút kinh nghiệm, từ đó không dám nói thật thu nhập của mình nữa. Trong nhà, ai khó khăn, trực tiếp hỏi thì tôi mới giúp chút ít trong khả năng.
Cả tuần nay tôi nghĩ rất nhiều, tự hỏi có phải mình đã sai khi quá thật thà với người nhà? Khi chưa có gì, tôi được thương. Khi có rồi, bản thân lại phải tự đứng vững, và đôi khi là đứng một mình. Tôi vẫn tự nhủ câu nói từng là động lực: "Phải giàu trước khi bố mẹ già". Nhưng đến lúc này, điều làm tôi buồn không phải là tiền, mà là cảm giác mối quan hệ ruột thịt lại không còn như xưa.
Có lẽ, trưởng thành không chỉ là kiếm được bao nhiêu tiền, mà còn là học cách im lặng đúng lúc, giữ khoảng cách vừa đủ, và chấp nhận rằng: không phải ai cũng vui trọn vẹn khi mình khá lên.