Nghe con gái của người tình nói câu này, tôi bỗng chốc trở thành “tiểu tam”

PV 25/12/2025 10:00

Tôi từng nghĩ mình sẽ trở thành "mảnh ghép" còn thiếu trong cuộc sống của bố con anh. Nhưng sau hôm ấy, có lẽ tôi phải suy nghĩ lại về vị trí của mình.

Tôi năm nay 35 tuổi, đã góa chồng gần 6 năm. Chồng tôi mất sớm khi chúng tôi chưa kịp có con. Hiện tại, tôi quản lý một dãy trọ nhỏ do hai vợ chồng tích góp những năm đầu hôn nhân, giờ trở thành nguồn thu chính của tôi.

Người ngoài nhìn vào sẽ nghĩ cuộc sống của tôi hoàn toàn tự do, không vướng bận. Đúng là tôi không thiếu tiền, cũng không nợ nần hay phải lo lắng chuyện con cái.

Nhưng chính sự trống trải ấy khiến tôi thèm được sống một cuộc đời bình thường như bao người phụ nữ khác: Có một tổ ấm, có người để chờ, có một vòng tay gối đầu mỗi tối.

Sau khi chồng mất, tôi quen với việc xoay xở mọi thứ một mình. Tôi không còn quá nhiều kỳ vọng vào tình yêu, phần vì ngại bắt đầu, phần vì sợ mất mát thêm lần nữa. Cho đến khi tôi gặp Hùng.

Nghe con gái của người tình nói câu này, tôi bỗng chốc trở thành “tiểu tam” - 1

Tôi thầm ước mong một gia đình trọn vẹn (Ảnh minh họa: Knet) .

Hùng là khách trọ đến thuê phòng của tôi cách đây 5 tháng. Anh dắt theo con gái khoảng 6 tuổi, gầy gò, ngoan và ít nói. Hùng không phải người đàn ông nổi bật, nhưng ở anh có sự điềm tĩnh và ánh mắt luôn phảng phất nỗi buồn.

Thú thật, tôi ấn tượng với Hùng từ những ngày đầu tiên bởi anh là một người bố tốt. Hằng ngày, anh dậy từ sớm nấu đồ ăn sáng và đưa con đi học, tối đến thì kèm con làm bài tập.

Hùng kiên nhẫn đọc từng chữ cho con đánh vần trên chiếc bàn học nhỏ. Gương mặt mệt mỏi sau một ngày dài lộ rõ nhưng chưa bao giờ thấy anh nổi cáu với con.

Tôi nhận ra mình đã thầm thương Hùng từ lúc nào không hay. Và có lẽ Hùng cũng có cảm tình với tôi. Tôi biết được điều ấy trong một lần con của anh bị sốt cao.

Lúc ấy, anh bối rối gõ cửa phòng tôi để mượn nhiệt kế, ánh mắt lộ rõ vẻ bất lực, hoang mang. Hôm đó, chúng tôi có cơ hội chia sẻ với nhau nhiều hơn. Hóa ra Hùng là người đàn ông bị phản bội. Vợ anh ngoại tình vì chê anh nghèo khó. Thậm chí, cô ta còn dẫn trai về nhà khiến anh không thể chịu nổi dẫn tới việc phải thuê nhà nơi khác.

Tôi nghe mà thấy nghẹn lòng. Có những người đàn bà dễ dàng buông bỏ gia đình của mình, trong khi người như tôi, dù muốn cũng chẳng thể có lại một mái ấm trọn vẹn. Tôi đặt tay lên vai Hùng, chỉ để anh biết rằng mình không đơn độc. Khoảnh khắc ấy, hai mắt chạm nhau như ngầm hiểu tình cảm giản dị, không ồn ào, phô trương giữa hai con người từng chịu tổn thương.

Từ đó, tôi thường nấu thêm phần cơm cho bố con anh. Chúng tôi cứ thế nương tựa vào nhau mà sống. Tôi thương con gái Hùng như đứa con tôi dứt ruột đẻ ra. Tôi đã nghĩ, nếu cứ thế này thì thật tốt. Cho tới một ngày…

Hôm đó là sinh nhật con của Hùng. Chúng tôi tổ chức một bữa tiệc ấm cúng cho con. Chỉ đơn giản là chiếc bánh kem và món quà nho nhỏ nhưng cô bé rất vui và háo hức. Tôi bảo con hãy ước điều gì đó cho mình.

Cô bé chắp tay, môi mím chặt và mắt nhắm rất lâu. Chắc hẳn con rất mong điều ước thành sự thật. Rồi con nói, giọng non nớt, hồn nhiên: "Con ước bố mẹ con quay về bên nhau!".

Căn phòng bỗng lặng đi. Khoảnh khắc ấy, tôi thấy Hùng khựng lại. Tôi cũng trở nên luống cuống, cảm thấy trái tim như bị ai bóp nghẹt. Anh không nói gì, chỉ cúi đầu, bàn tay đặt lên vai con siết nhẹ.

Dẫu biết đó là điều ước ngây thơ của trẻ con. Nhưng tôi cũng hiểu, với Hùng, điều đó như gợi lại nỗi day dứt của một người cha không thể cho con một gia đình trọn vẹn. Ngay khoảnh khắc ấy, tôi bỗng thấy mình giống như người thứ ba chen chân vào hạnh phúc của gia đình họ.

Đêm đó, tôi nằm trằn trọc rất lâu, không sao ngủ được. Tôi nghĩ về Hùng, về ánh mắt bất lực của anh khi nghe con nói điều ước ấy. Tôi thương anh - một đàn ông vừa làm cha, vừa gồng mình bù đắp vai trò của một người mẹ.

Nhưng cùng lúc đó, tôi cũng sợ, sợ mình sẽ trở thành người chen vào một gia đình chưa thực sự kết thúc. Tôi sợ một ngày nào đó, tôi không còn là "cô chủ trọ tốt bụng" mà trở thành "dì ghẻ" trong mắt con của Hùng.

Tôi không biết mình nên làm gì để tốt cho tất cả? Nếu bước thêm một bước, tôi sẽ đứng ở đâu trong câu chuyện của hai bố con họ?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Trang Vũ

PV