Tha thứ cho chồng ngoại tình, tôi lao vào cuộc vụng trộm với anh hàng xóm
Sau khi bị phản bội, tôi chán ngán khi chồng chạm vào người. Những lần sinh hoạt vợ chồng trôi qua chỉ vì nghĩa vụ, và rồi tôi bắt đầu lạc lối...
Tôi chưa bao giờ nghĩ có ngày mình phải viết những dòng này. Tôi từng là người vợ bị phản bội, là người khóc cạn nước mắt vì chồng ngoại tình. Và rồi chính tôi lại trở thành người vợ trượt dài vào tội lỗi mà tôi từng "hận thấu xương tủy".
Vợ chồng tôi yêu nhau từ thời sinh viên, kết hôn được 11 năm, có 2 con đang học tiểu học. Khoảng 4 năm trước, chúng tôi vì một số mâu thuẫn trong công việc nên hay cãi vã, bất đồng quan điểm. Sau đó, tôi chuyển chỗ làm, chồng vẫn ở lại cơ quan cũ. Đó cũng là lúc tôi phát hiện chồng có người khác.
Ngày tôi biết chồng ngoại tình, cả thế giới như sụp đổ. Tôi không hiểu vì sao người đàn ông từng cùng tôi trải qua thanh xuân tươi đẹp, cùng nhau vượt qua bao nhiêu thử thách để vun đắp tổ ấm, lại có thể đầu gối tay ấp với người phụ nữ khác.

Tha thứ cho chồng sau khi bị phản bội, nhưng tình cảm của tôi nhạt dần (Ảnh minh họa: China times).
Chúng tôi đã trải qua giai đoạn vô cùng căng thẳng, hôn nhân đứng trước bờ vực sụp đổ. Nhiều đêm tôi khóc đến kiệt sức, đau không thở được. Nhưng rồi vì các con, vì gia đình hai bên hòa giải, tôi chọn ở lại. Chúng tôi tìm cách hàn gắn mối quan hệ. Chồng tôi hứa cắt đứt với người phụ nữ kia, luôn về nhà đúng giờ, công khai mật khẩu điện thoại, mạng xã hội, cố gắng lấy lại niềm tin ở tôi.
Sau một thời gian, tôi cũng nguôi ngoai nỗi đau bị phản bội. Nhưng có những thứ một khi đã đổ vỡ thì mãi không thể lành lặn như ban đầu. Tôi vẫn làm tròn vai người vợ, người mẹ, nhưng trong lòng thì ngày càng xa anh. Tình cảm tôi dành cho chồng cứ thế nhạt dần.
Bạn tôi khuyên tôi phải tìm cách làm mới chuyện chăn gối, phải hòa hợp “chuyện đó” với chồng thì mới xóa bỏ được hoàn toàn những rạn nứt, ám ảnh trước đây. Nhưng tôi không làm được. Mỗi khi anh chạm vào người trong tôi dâng lên cảm xúc... ghê sợ và có phần ấm ức khi nhớ đến chuyện anh đã ngoại tình.
Giữa lúc trống vắng vì mất kết nối với chồng, tôi gặp một người hàng xóm trong chung cư. Anh ấy tên Trường, bằng tuổi tôi, sống ở tòa nhà phía sau, đã có vợ con. Ban đầu chỉ là những lần chào hỏi, vài câu chuyện vu vơ khi chúng tôi cùng tập thể dục dưới sân. Dần dần, chúng tôi thân thiết hơn, trao đổi số điện thoại, rồi trò chuyện thường xuyên.
Khi tiếp xúc với Trường, tôi thấy anh ấy lắng nghe tôi, thấu hiểu tôi theo cách mà tôi mong muốn. Sau nhiều năm tâm hồn khô cằn vì cuộc hôn nhân không còn sự đồng điệu, tôi bỗng như trẻ lại. Tôi thấy yêu đời hơn mỗi khi nghĩ về Trường. Tim tôi đập nhanh mỗi khi chúng tôi tranh thủ ngồi trên ghế đá trò chuyện giữa những cuộc chạy bộ.
Tôi và Trường lao vào nhau. Chúng tôi hẹn hò hằng tuần. Tin nhắn cùng anh được tôi cài mật khẩu. Từng ngày trôi qua, tôi lại mong đến cuộc hẹn bên người tình. Tôi bắt đầu kín đáo hơn mỗi lần cùng Trường đi dạo dưới sảnh chung cư.
Tôi biết mình sai, nhưng vẫn bước tiếp. Tôi nhận ra mình đang tìm lại cảm giác đàn bà, cả sự hòa hợp về thể xác đã bị đánh mất trong cuộc hôn nhân của mình. Tôi vừa hạnh phúc, vừa sợ hãi.
Chồng dĩ nhiên nhận ra sự khác lạ của tôi, thường xuyên hỏi tôi dạo này đi đâu vào buổi tối nhiều như vậy. Tôi chỉ đáp rằng tôi chạy bộ dưới chung cư, nhưng chồng tiếp tục thắc mắc rằng anh xuống sân tìm nhưng không thấy tôi. Thực chất, có những lần tôi nói dối để đi khách sạn cùng Trường.
Có lần trở về nhà sau cuộc hẹn hò với người tình, tôi nhìn các con ngủ say rồi trái tim thắt lại. Tôi sống trong sự nơm nớp lo sợ bị phát hiện, rồi tự hỏi: Mình đang làm gì thế này?
Tôi từng thử chấm dứt mối quan hệ sai trái này. Đã có lúc tôi nói với Trường rằng phải dừng lại, nhưng rồi chỉ cần một tin nhắn, một lần gặp mặt, mọi quyết tâm lại tan biến. Tôi muốn muốn thoát ra, nhưng mối quan hệ kia giống như một sợi dây kéo tôi lại, xoa dịu sự thiếu thốn trong tôi.
Tôi ghét bản thân vì sự yếu đuối ấy. Tôi ghét cả việc phải thừa nhận rằng, tôi không chỉ lún sâu vì cảm xúc, mà còn vì sự hòa hợp tình dục khiến tôi cảm thấy mình còn sống, còn được yêu. Nhưng điều đáng sợ nhất là tôi đã trở thành loại người mà mình từng căm ghét. Tôi từng đau đớn thế nào khi bị phản bội, vậy mà giờ đây, chính tôi lại đi vào con đường đó.
Tôi hiện đứng giữa hai con đường: Một bên là gia đình, con cái, trách nhiệm, một bên là cảm xúc mãnh liệt mà tôi chưa từng có lại sau khi niềm tin với chồng đã mất.
Tôi không còn ngây thơ để tin rằng mối quan hệ ngoài luồng ấy là lối thoát cho tương lai. Nhưng tôi cũng không đủ mạnh mẽ để bước ra ngay lập tức. Tôi càng không muốn mình bị trói chân trong một cuộc hôn nhân không còn tình yêu.
Mỗi đêm, tôi tự hỏi mình phải làm gì để ít tổn thương nhất. Ở lại trong một cuộc hôn nhân không còn trọn vẹn, hay dũng cảm cắt đứt tất cả, ly hôn chồng và chia tay Trường?
Nếu ai đó từng bước ra khỏi một vòng luẩn quẩn như tôi, xin hãy cho tôi một lời khuyên. Tôi thật sự cần một lối thoát, trước khi quá muộn.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.