Chồng ngoại tình và thao túng tâm lý, tôi sống cùng nhưng không ngủ chung

Phương My 28/12/2025 10:00

Nhiều năm qua, chúng tôi chỉ còn là vợ chồng trên danh nghĩa. Tôi rơi vào tận cùng đau đớn nhưng không dám rời đi, vì sợ con phải lớn lên trong cảnh chia cắt, tổn thương.

Chồng tôi phản bội tôi không chỉ một lần.

Lần đầu tôi phát hiện chuyện ngoại tình của chồng là vào 5 năm trước, khi tôi vừa sinh con thứ hai. Nhìn con đỏ hỏn trên tay, tôi nuốt nước mắt vào trong, chọn tha thứ cho anh.

Khi ấy, tôi tin rằng ai cũng có thể lạc lối, rằng chỉ cần người ở lại đủ bao dung, hôn nhân sẽ còn cơ hội. Tôi không làm lớn chuyện vì nghĩ rằng giữ được mái nhà, sự bình yên cho các con quan trọng hơn việc đào xới lỗi lầm của người lớn.

Chồng ngoại tình và thao túng tâm lý, tôi sống cùng nhưng không ngủ chung - 1

Chồng không hề ân hận sau khi ngoại tình mà còn trách móc ngược lại tôi (Ảnh minh họa: Line Today).

Chúng tôi đã có một giai đoạn hàn gắn, ít nhất là bề ngoài. Anh đưa vợ con đi chơi, ăn uống, cư xử như một người chồng đang “chuộc lỗi”. Nhưng sâu bên trong, tôi chưa bao giờ thực sự thấy bình yên.

Sự gia trưởng và kiểm soát của anh ngày một rõ rệt hơn. Anh luôn đúng. Mọi quyết định trong nhà đều là của anh. Mọi cảm xúc của tôi, nếu không vừa ý anh, đều bị quy chụp là “quá đà”, “đa nghi”.

Anh chưa bao giờ thực sự hối lỗi vì đã ngoại tình. Anh cho rằng lỗi lầm của anh là chuyện bình thường trong xã hội này. "Miễn là đàn ông mang tiền về lo cho gia đình, thì vui vẻ bên ngoài một chút không sao", quan điểm của chồng tôi là như vậy.

Dần dần, chúng tôi mâu thuẫn nhiều hơn. Sau mỗi lần va chạm, bằng một cách nào đó, tôi lại là người chủ động xuống nước. Tôi bị chồng thao túng tâm lý rằng mọi việc đều xuất phát từ thái độ của tôi. "Sao em không suy nghĩ đơn giản cho không khí trong gia đình dễ thở hơn?", chồng nói mỗi khi tôi phản ứng lại.

Thế rồi tôi rơi vào cuộc đấu tranh tâm lý, tôi sợ nếu không giữ hòa khí, các con sẽ phải sống trong căng thẳng, sợ hãi. Tôi nhẫn nhịn nhiều hơn, chăm chút chồng nhiều hơn, dù trong lòng đã không còn nguyên vẹn.

Nhưng rồi những dấu hiệu quen thuộc khi chồng tôi có người khác lại xuất hiện: Điện thoại cài mật khẩu, về nhà lúc giữa đêm... Tôi nhẫn nhịn nhưng không thể ngó lơ. Khi tôi thẳng thắn nói rằng nhà này cần những bữa cơm đầy đủ thành viên, thì anh lao vào đánh tôi, mắng mỏ tôi bằng những lời lẽ cay độc. 

Sau lần đó, tôi thuê người điều tra sự việc, thì biết rằng chồng thực sự vẫn qua lại với người tình cũ trước đây. Bằng chứng đặt trên bàn tố cáo tội lỗi của chồng, nhưng anh ta vẫn không chịu xuống nước nhận sai.

Tận cùng đau khổ, tôi đề nghị ly hôn và đưa ra phương án nuôi con. Tuy nhiên, chồng yêu cầu tôi ra đi tay không, giữ lại mọi tài sản tích góp chung và giành quyền nuôi con trai lớn.

Nghĩ đến các con sống trong cảnh chia cắt, nghĩ đến tình thế thiệt thòi, lép vế kinh tế của mình, tôi không đủ can đảm rời đi.

Thế rồi tôi chọn ở lại, tiếp tục sống ly thân để chăm sóc con cái. Chúng tôi ăn chung, hoàn thành những trách nhiệm cơ bản của bậc làm cha, làm mẹ, chỉ là không còn ngủ chung, không trò chuyện.

Tôi không can thiệp vào việc riêng của chồng, anh ta cũng vậy. Mỗi tháng, chồng đưa tôi một khoản tiền sinh hoạt ít ỏi, nhưng tôi cũng chẳng còn bận tâm đòi hỏi.

Hai năm qua, tôi học cách sống bình thản hơn. Tôi tập trung vào công việc, dành thời gian rèn luyện sức khỏe và chăm sóc các con. Nhận thấy tôi không còn quan tâm chồng như trước, anh ta cũng có một số thay đổi nhỏ. Nhưng hôn nhân của chúng tôi chỉ còn là danh nghĩa.

Có lẽ, cái tôi của anh quá lớn để xuống nước xin tôi tha thứ, còn tôi thì đã quá mệt mỏi để chạm lại vào những tổn thương cũ.

Quen với cuộc sống tách biệt, nhưng nỗi đau trong tôi vẫn âm ỉ. Tôi từng nghe nói rằng không nhất thiết phải ly hôn mới giải quyết được vấn đề, quan trọng là cách mỗi người lựa chọn để sống tiếp. Tôi đã chọn cách sống bình thản, cùng chồng làm tròn trách nhiệm với các con. Nhưng tôi cũng khao khát được yêu thương, khao khát có một lối thoát.

Nhiều lần tôi tự hỏi: Nếu ly hôn, liệu các con có thực sự nhẹ lòng hơn? Hay chúng sẽ phải mang thêm một vết cắt khác, mang thêm tổn thương vì sự chia lìa của cha mẹ? Tôi sợ cảm giác các con phải chọn đứng về phía ai, sợ cuộc chiến tranh giành quyền nuôi con. Tôi sợ những bữa cơm thiếu người, sợ ánh mắt con trẻ khi hỏi: “Sao bố không về nhà nữa?”.

Tôi càng không muốn tương lai của con bị ảnh hưởng, khi con gái út sắp vào cấp một, còn con trai lớn vào cấp hai. Có chồng cùng lo kinh tế, việc học hành các con sẽ được đảm bảo hơn.

Tôi tiếp tục như bây giờ để các con có tuổi thơ trọn vẹn trước khi trưởng thành có phải là sai lầm hay không?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng

Phương My