Phát hiện chồng ngoại tình với cấp dưới, tôi đã chọn tha thứ

Giang Hà 30/12/2025 18:34

Có những vết thương ban đầu rất nhỏ, nhưng vì không chữa đúng cách nên nhiễm trùng mà ngày càng nặng thêm. Có những vết nứt có thể hàn lại, vì không khéo léo mà để vỡ toang không còn cách gì cứu vãn.

6 năm trước, tôi phát hiện chồng tôi có quan hệ mập mờ với cấp dưới của anh ấy từ một tin nhắn. Lúc đầu, tôi chỉ là dựa trên tin nhắn có vẻ không bình thường ấy mà bắt thóp. Không ngờ vừa tra hỏi, chồng tôi đã thừa nhận anh lỡ “say nắng”. Và mọi chuyện mới chỉ dừng lại ở mấy dòng tin nhắn ấy thôi, chưa làm gì quá đáng.

Kẻ ngốc cũng hiểu, chuyện đàn ông phụ nữ nhắn tin bằng những lời đong đưa chắc chắn không phải chuyện đùa. Đừng nói, người phụ nữ kia chỉ là công nhân, chồng tôi là giám đốc nhà máy. Cô ta dám nhắn tin cợt nhả với cấp trên của mình như thế hay sao?.

Thời điểm biết chuyện, tôi vừa phát hiện có thai được 6 tuần. Và đó thực sự là một sự đả kích quá lớn đối với tôi, một người vợ luôn tuyệt đối tin vào tình yêu chồng dành cho mình.

Tôi không bắt được quả tang họ ngoại tình ngoài những tin nhắn ấy. Nhưng đàn ông có vợ, phụ nữ có chồng mà dây dưa với nhau, chắc chắn không chỉ có chút cảm tình mà có lẽ đã lén lút “lên giường” cùng nhau rồi. Suy nghĩ ấy khiến tim tôi đau đến mức không thể thở.

Phát hiện chồng ngoại tình với cấp dưới, tôi đã chọn tha thứ - 1
Phụ nữ hãy học cách yêu bản thân nhiều hơn (Ảnh minh họa: Freepik).

Dù chồng xin lỗi vì đã có tình cảm với cấp dưới, thề thốt chưa từng phản bội về mặt thể xác, tôi vẫn không thể tin. Hễ mỗi lần nhớ đến, tôi lại không thể ngăn được nước mắt. Chỉ trong mấy ngày ấy thôi, tôi cảm tưởng nước mắt mình rơi nhiều bằng 30 năm đời tôi công lại.

Tôi suy diễn mọi chuyện theo hướng tồi tệ, không ngừng chì chiết, trách móc. Tôi nhắc lại những kỷ niệm có với nhau bao nhiêu năm, nhắc về đứa con gái mới 6 tuổi vừa vào lớp một, nhắc tới cái thai vừa bắt đầu tượng hình và tự hỏi: “Tôi đã làm gì sai mà anh đối xử với tôi như vậy?”.

Kết quả cho chuỗi ngày đau khổ ấy chính là tôi bị sảy thai. Hai nỗi đau quá lớn lần lượt đến khiến tôi như muốn ngã quỵ, thấy không ai bất hạnh bằng mình. Nỗi khổ đau uất ức, tôi chẳng còn ai mà trút vào ngoài anh ấy. Chồng tôi là thủ phạm, không ai khác.

Đối diện với tôi, lúc đầu chồng còn cố gắng phân trần, nhưng anh càng nói càng như đổ thêm dầu vào lửa. Cuối cùng, anh ấy chọn im lặng mỗi khi về nhà, chọn im lặng mỗi khi tôi nhiếc móc, giày vò ngay cả vào những bữa ăn, ngay cả trước mặt cô con gái nhỏ.

Rồi một ngày, anh ấy nói với tôi: “Có lẽ việc nhìn thấy anh khiến em đau khổ, chi bằng anh dọn ra ngoài sống một thời gian cho em bình tâm lại. Chuyện em sảy thai, anh cũng rất đau lòng. Là anh sai, anh xin em cho anh cơ hội để bù đắp. Nhưng nếu em không thể tha thứ cho anh, chúng ta cũng không thể sống mãi thế này”.

Vì câu nói ấy, tôi thức suốt đêm. Tôi tự hỏi mình: Chồng thừa nhận “say nắng” người khác, hứa sẽ dừng lại, hứa sẽ bù đắp, tôi có nên cho anh một cơ hội không? Tôi còn yêu anh không? Không có anh, liệu tôi có thấy đau khổ không? Con gái tôi còn nhỏ thế này, có thể lớn lên trong một mái ấm đủ mẹ đủ cha hay không là do tôi quyết định.

Tôi quyết định tha thứ cho chồng, dồn nỗi đau vào tận đáy tim. Tôi kìm chế những lời giày vò, nhiếc móc. Nỗi đau bị phản bội không thể quên đi ngày một, ngày hai. Nhưng tôi học cách xoa dịu bản thân mình bằng những mối quan tâm khác.

Dù mỗi lần nhớ lại chuyện cũ, tôi vẫn không thể ngăn mình khóc, vẫn thấy vết thương như sưng tấy trong lòng. Nhưng tôi tuyệt đối không mang chuyện đó ra nói lại. Bởi vì tôi biết, mỗi lần nhắc lại, người đau đầu tiên là tôi. Nếu tôi quyết định tha thứ thì phải cho anh ấy cảm giác được tha thứ, được tin tưởng thêm một lần nữa.

Tôi cảm nhận được chồng tôi thật sự muốn bù đắp, nhưng bản thân cũng nhắc mình đừng quá tin tưởng như trước đây. Tôi chú trọng vào việc kiếm thêm tiền, chăm lo cho con, không còn coi nỗi đau của mình là trung tâm vũ trụ.

Thời gian kỳ diệu đã xoa dịu dần những nỗi đau. Ba năm sau biến cố đó, tôi mang thai và sinh bé thứ hai khỏe mạnh. Những vết thương cũ dần lành, nhường chỗ cho tiếng cười, cho những niềm vui. Vết sẹo cũ trong lòng vẫn ở đó, không mất đi, nhưng tôi không bao giờ động đến nó nữa.

Hôm nay đọc bài tâm sự “ ”, tôi cảm tưởng như gặp lại chính mình nhiều năm về trước.

Tôi muốn gửi đến tác giả bài viết, một người phụ nữ đang sống trong khổ đau, uất hận vì cho rằng mình bị phản bội một lời chia sẻ.

Không còn bàn đến ai đúng, ai sai, bởi dù thế nào thì mọi chuyện cũng đã kết thúc rồi.

Tôi chỉ muốn nói với em, nếu ban đầu em đã không thể thứ tha, thì bây giờ em cũng nên buông bỏ. Hai năm đã trôi qua, chồng cũ em đã có người mới, đã có hạnh phúc mới. Vậy mà em vẫn còn chôn vùi mình trong nỗi đau khổ?

Em hỏi “Tại sao anh ta sai mà tôi lại là người phải chịu đau khổ?”.

Câu trả lời của chị là: Chính em đang tự làm em khổ, giống chị trước đây đã từng. Có những vết thương ban đầu rất nhỏ, nhưng vì chúng ta không chữa đúng cách nên để vết thương nhiễm trùng mà ngày càng nặng thêm. Có những vết nứt có thể hàn lại, nhưng vì chúng ta không khéo léo mà làm nứt toang không còn cách gì cứu vãn.

Mỗi lựa chọn trong đời đều có cái giá của nó. Không có lựa chọn đúng hoàn toàn hay sai hoàn toàn mà là biết rõ mình muốn gì từ những lựa chọn đó.

Em không thể tha thứ thì chỉ còn cách buông tay. Nếu đã buông tay rồi, sao còn ôm hình bóng ấy trong lòng làm gì cho mệt mỏi. Trước khi có thể yêu người khác, chúng ta hãy học cách yêu bản thân mình.

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Giang Hà