Làm việc nuôi cả nhà nhưng chồng cặp bồ, con gái chê tôi “chỉ biết tiền”

PV 01/01/2026 10:00

Tôi cắm mặt đi làm tối ngày, cứ nghĩ để chồng con được sung sướng hơn. Nào ngờ chồng ngoại tình, còn con gái nói một câu khiến tôi chết lặng.

Tôi là kiểu đàn bà mà người ta hay gọi là “tham công tiếc việc”. Nhưng nói thẳng ra, nếu tôi không tham, không tiếc, thì gia đình tôi có ngày hôm nay không?

Vợ chồng tôi đều xuất thân từ gia đình nghèo, tỉnh lẻ lên thành phố sống và làm việc. Ngày mới cưới, hai đứa ôm nhau trong căn phòng trọ chưa đầy 20m², mùa mưa dột, mùa nóng hầm hập. Tôi từng chứng kiến chồng đếm từng đồng lẻ cuối tháng, từng chứng kiến cảnh con ốm mà trong ví chỉ còn vài trăm nghìn. Những ký ức đó ám vào tôi đến tận bây giờ.

Chồng tôi làm nhân viên văn phòng, lương vừa đủ sống. Không tệ, nhưng cũng chẳng có gì bứt phá. Còn tôi thì khác. Tôi không cam chịu. Tôi lao vào làm việc như con thiêu thân. Ban ngày làm cho tập đoàn lớn, tối về nhận thêm việc, cuối tuần không nghỉ, ai thuê gì làm nấy. Có lúc tôi làm việc đến 2–3h sáng, ngủ vài tiếng rồi dậy đi làm tiếp.

Đổi lại, tiền về đều đều.

Tôi đổi căn nhà nhỏ 47m² mua được ngày nào sang căn nhà rộng rãi 4 phòng ngủ. Con tôi được học trường chất lượng cao, môi trường tốt, không phải chật vật như bố mẹ ngày xưa. Vợ chồng tôi cũng mua được cái ô tô để di chuyển.

Có thể với người khác những thứ này vẫn là bình thường nhưng phải nói thật so với gia đình tôi thì đó là một sự nỗ lực rất lớn mới có được. Ông bà hai bên đều nghèo, ngoài việc lo cho mình, chúng tôi còn phải chu toàn chữ hiếu với bố mẹ đôi bên. Mọi thứ thực sự rất áp lực.

Làm việc nuôi cả nhà nhưng chồng cặp bồ, con gái chê tôi “chỉ biết tiền” - 1

Tôi kiếm tiền lo cho gia đình nhưng chồng ngoại tình còn con gái nói một câu khiến tôi chết lặng (Ảnh minh họa: IT).

Nói tới đây, nhiều người nghĩ tôi kiếm ra tiền hơn chắc chắn là khinh thường chồng. Ngược lại, trong thâm tâm tôi chưa bao giờ có ý nghĩ đó. Mỗi lần ký được hợp đồng, mỗi lần có tiền thưởng, người đầu tiên tôi khoe luôn là chồng.

Tôi chỉ cần nhìn thấy chồng con sống thoải mái hơn là tôi thấy mọi vất vả đều xứng đáng. Tôi luôn nghĩ mỗi người sinh ra có một chức năng, nhiệm vụ, số mạnh khác nhau.

Có thể chồng tôi không giỏi kiếm tiền nhưng ở nhà anh làm người chồng, người cha tốt, yên tâm cho tôi ra ngoài bươn chải. Tôi yêu và thương chồng còn chẳng hết. Tôi chỉ muốn cố gắng kiếm thêm được nhiều tiền để chồng đỡ vất vả, con cái cũng có tương lai hơn.

Tôi cứ nghĩ như thế là đủ. Cho đến ngày tôi biết chồng ngoại tình.

Cô ta không giàu, không trẻ đẹp xuất sắc, cũng chẳng lợi dụng tiền bạc gì. Họ qua lại với nhau kiểu tri kỷ, tâm sự, chia sẻ. Cái kiểu ngoại tình mà người ngoài nghe thì thấy “có vẻ trong sáng”, nhưng với tôi thì chẳng khác gì một nhát dao.

Tôi gào khóc, bỏ ăn. Tôi thấy mình là người đàn bà khổ nhất trên đời: Ban ngày làm quần quật kiếm tiền, ban đêm về lại bị phản bội. Nhưng điều khiến tôi chết lặng không phải là bồ của chồng, mà là câu nói của chính chồng tôi: "Anh biết em làm vì gia đình. Nhưng em không làm vợ".

Anh bảo anh cần một người vợ quan tâm, chia sẻ. Anh bảo tôi về nhà lúc nào cũng mệt, ăn xong là lăn ra ngủ. Chuyện vợ chồng thì tôi né tránh, nhăn nhó, từ chối. Tôi ở nhà rất ít. Tôi nói chuyện với anh và con gần như chỉ xoay quanh tiền: Hôm nay kiếm được bao nhiêu, tháng này thưởng bao nhiêu, sắp tới có hợp đồng lớn thế nào.

Tôi nghe mà uất nghẹn. Tôi làm thế không phải cho gia đình thì là cho ai?

Tôi còn chưa kịp tiêu hóa hết những lời đó thì con gái tôi - đang học lớp 10 - nói một câu khiến tôi đứng không vững: "Con biết bố có bồ… nhưng con thương bố. Mẹ lúc nào cũng chỉ biết có tiền".

Tôi không tin nổi đó là câu nói của đứa con tôi đẻ ra.

Con trách tôi không hỏi nó có thích học trường quốc tế hay không; trách tôi không quan tâm tâm lý, sinh lý tuổi mới lớn của con; trách tôi cuối tuần không đưa cả nhà đi chơi, đi ăn ngoài; trách tôi về nhà chỉ nói chuyện tiền, rồi lăn ra ngủ. Con nói: “Mẹ chỉ có sức sống mỗi lúc nói đến tiền”.

Tôi chết lặng thật sự. Nhưng càng nghĩ, tôi càng thấy mình không sai.

Chồng tôi đã an phận với mức lương vừa đủ. Tôi không thể chấp nhận cảnh cả nhà sống lay lắt mãi. Con tôi được hưởng cuộc sống sung sướng, đầy đủ, rồi quay lại chê trách người tạo ra những thứ đó. Chồng tôi được sống trong nhà rộng, không phải lo tiền bạc, rồi nói tôi không làm tròn vai vợ.

Nếu bây giờ quay lại căn nhà 47m² ngày đầu, quay lại cảnh túng thiếu, vay mượn, liệu họ có đứng đó mà trách tôi “không quan tâm” không? Hay lúc ấy, họ sẽ lại trách tôi vì không kiếm đủ tiền?

Tôi biết ngoài kia, nhiều người sẽ nói tôi sai, rằng tiền không mua được hạnh phúc, rằng phụ nữ cũng phải biết giữ lửa gia đình. Nhưng tôi chỉ thấy một sự thật cay đắng: Khi tôi chưa làm đủ, tôi là người phụ nữ thất bại. Khi tôi làm quá nhiều, tôi lại thành kẻ đáng trách.

Giờ đây, chồng phản bội tôi. Con quay lưng trách cứ tôi. Còn tôi thì đứng giữa căn nhà do chính mình đổi bằng tuổi trẻ và sức lực, tự hỏi: Rốt cuộc, đàn bà như tôi thì phải sống thế nào mới là đúng?

Có phải kiếm tiền giỏi cũng là một cái tội?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

PV