Tôi vượt bạn nhờ khoản thừa kế 600 triệu năm 24 tuổi

02/01/2026 00:00

Đội trời đạp đất từ bàn tay trắng để làm gì, nếu đến lúc cha mẹ già yếu, cần tiền thuốc thang mà ta bất lực?

Tôi có một người bạn thân học chung đại học, ra trường cùng năm 2015, học lực và xuất phát điểm không chênh lệch nhiều. Nhưng hơn mười năm sau, con đường của chúng tôi rẽ theo hai hướng rất khác. Không phải vì ai tài giỏi hơn, mà vì cách mỗi người nhìn nhận sự hỗ trợ của gia đình khi bước vào đời.

Gia đình tôi không khá giả. Bố mẹ là công chức về hưu, tổng thu nhập khi đó chỉ khoảng 15 triệu đồng mỗi tháng. Tuy vậy, năm tôi 24 tuổi, sau nhiều năm tích góp được hơn 600 triệu đồng, cộng thêm khoản vay ngân hàng 300 triệu, bố mẹ quyết định hỗ trợ tôi mua một căn hộ mini gần 50 m2 ở ngoại thành Hà Nội, giá hơn 900 triệu đồng, xem như chia thừa kế sớm để tôi vào đời.

Tôi vẫn phải tự trả tiền lãi ngân hàng mỗi tháng, khoảng 4–5 triệu đồng, nhưng đổi lại là sự ổn định: không tiền thuê nhà, không phải chuyển trọ liên tục, không lo chủ nhà tăng giá hay đòi lại phòng.

Người bạn của tôi thì khác. Bố mẹ làm kinh doanh, kinh tế khá hơn nhà tôi nhiều. Nhưng bạn giữ quan điểm rất cứng rắn: "Đàn ông phải tự lập, không nhận một đồng nào của bố mẹ". Ra trường, bạn thuê trọ 12 m2, giá 2 triệu đồng một tháng, sau tăng dần lên hơn 3 triệu. Mức lương khởi điểm của bạn khoảng 7 triệu, gần một nửa dành cho tiền nhà, điện nước, sinh hoạt.

Những năm đầu đi làm, sự khác biệt chưa rõ ràng. Nhưng đến năm thứ năm, khi tôi đã chuyển sang công ty mới với mức lương hơn 20 triệu đồng, có cơ hội đầu tư học thêm các khóa chuyên môn vài chục triệu mỗi khóa, thì bạn tôi vẫn chần chừ trước mỗi cơ hội vì "không dám mạo hiểm". Bạn nói: "Nếu nghỉ việc học thêm, lấy gì trả tiền nhà?".

>>Tôi từ chối tài sản thừa kế từ bố mẹ để tay trắng vào đời

Đến năm 30 tuổi, tôi có thu nhập ổn định khoảng 40 triệu đồng một tháng. Mỗi tháng, tôi gửi về cho bố mẹ 7–10 triệu đồng, những dịp bố mẹ đau ốm hay cần sửa sang nhà cửa, tôi có thể chủ động lo liệu. Căn hộ nhỏ ngày nào giờ trở thành tài sản giúp tôi tự tin hơn trong mọi quyết định.

Còn bạn tôi, thu nhập lúc cao nhất khoảng 25 triệu đồng, nhưng gần như không có tích lũy đáng kể. Biến cố đến khi bố bạn phát hiện ung thư, chi phí điều trị mỗi tháng vài chục triệu đồng, kéo dài suốt gần một năm. Bạn phải vay mượn khắp nơi, từ bạn bè đến ngân hàng. Tôi vẫn nhớ ánh mắt bất lực của bạn cùng tiếng thở dài: "Giá như ngày trước mình đỡ cứng nhắc hơn".

Tôi không phủ nhận giá trị của tự lập. Không ai trưởng thành nếu chỉ biết dựa dẫm. Nhưng giữa "được hỗ trợ" và "phụ thuộc" là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau. Bố mẹ hỗ trợ con cái trong khả năng của mình là điều bình thường, miễn không phải chắt bóp đến thiếu thốn hay vay mượn cực đoan. Tại sao không tận dụng sự hỗ trợ đó để vào đời thuận lợi hơn, thành công sớm hơn, rồi từ đó báo hiếu bố mẹ nhiều hơn?

Sống trên đời, mấy ai thực sự không cần sự giúp đỡ. Hỗ trợ là bệ phóng, không phải chiếc nạng. Đội trời đạp đất từ bàn tay trắng để làm gì, nếu đến lúc cha mẹ già yếu, cần tiền thuốc thang mà ta bất lực? Khi đó, việc vỗ ngực xưng mình là "người tự lập" liệu còn ý nghĩa gì nữa?

Huy Hoang Le