Đêm tân hôn, chồng tức giận khi tôi cầm một chiếc khăn trên tay

Giang Bùi 03/01/2026 14:00

Giữa căn phòng tân hôn, tôi thấy mình cô độc hơn bao giờ hết.

Tôi làm mẹ năm 20 tuổi. Khi biết tôi có thai, người đàn ông từng thề sẽ cưới tôi đã thay đổi hoàn toàn. Anh ta lạnh lùng quay lưng, thẳng thừng yêu cầu tôi bỏ đứa bé để cả hai còn cơ hội làm lại cuộc đời.

Tôi đã từng do dự. Tôi cũng sợ ánh nhìn soi mói của thiên hạ, sợ tương lai mịt mờ, sợ mình không đủ mạnh mẽ để vừa làm cha vừa làm mẹ cho một sinh linh bé bỏng. Nhưng khi nghe nhịp tim con đập trong bụng mình, tôi biết mình không thể quay đầu. Tôi chọn giữ con, chấp nhận bước vào con đường làm mẹ đơn thân với hai bàn tay trắng và một trái tim đầy lo âu.

Đêm tân hôn, chồng tức giận khi tôi cầm một chiếc khăn trên tay - 1

Đêm tân hôn, tôi đau khổ khi phát hiện ra bộ mặt thật của chồng (Ảnh minh họa: iStock).

3 năm đầu đời của con gái, tôi sống trong guồng quay của công việc và bỉm sữa. Tôi gửi con cho bố mẹ đẻ chăm giúp để đi làm, tối về lại tất tả chạy xe về ôm con vào lòng.

Những đêm con sốt, tôi vừa lau người cho con vừa khóc vì bất lực. Những lần con hỏi “bố con đâu”, tôi chỉ biết quay mặt đi để giấu nước mắt. Tôi tự nhủ, chỉ cần con khỏe mạnh và lớn lên bình yên, mọi hy sinh của tôi đều xứng đáng.

Rồi Tuấn xuất hiện trong cuộc đời tôi như một sự bù đắp muộn màng. Anh là đồng nghiệp cùng công ty, hơn tôi vài tuổi, chín chắn và điềm đạm.

Khi biết hoàn cảnh của tôi, anh không tỏ ra né tránh hay thương hại. Anh lắng nghe câu chuyện của tôi bằng sự kiên nhẫn hiếm có. Thời gian đầu yêu nhau, anh đối xử với con gái tôi khá nhẹ nhàng. Mỗi lần đi chơi, anh không ngại chở cả hai mẹ con.

Có lần con bé mệt, anh bế con đi khắp trung tâm thương mại để tôi rảnh tay chọn đồ. Những khoảnh khắc đó khiến tôi tin rằng mình đã gặp đúng người.

Niềm tin ấy lớn dần theo thời gian. Khi Tuấn nói đến chuyện cưới xin, tôi đã mừng đến rơi nước mắt. Tôi nghĩ rằng cuối cùng mẹ con tôi cũng có một mái nhà trọn vẹn, nhưng tôi đã nhầm.

Khi bàn bạc cụ thể về hôn nhân, Tuấn bắt đầu nói những điều khiến tôi thất vọng. Anh nhấn mạnh rằng gia đình anh rất truyền thống, không chấp nhận vợ có con riêng.

Anh nói nếu tôi thật sự muốn làm vợ anh thì tôi phải để con gái ở lại nhà ngoại, không được đưa về nhà chồng, ít nhất là trong vài năm đầu. Anh cho rằng đó là cách để giữ thể diện cho anh và gia đình.

Tôi đã phản đối. Tôi nói rằng con gái là máu thịt của tôi, tôi không thể bỏ rơi con. Nhưng đúng lúc đó, tôi phát hiện mình đã mang thai con của Tuấn hơn 3 tháng. Cái thai đến như một cái bẫy cảm xúc khiến tôi hoảng loạn. Trước áp lực của đám cưới, của gia đình 2 bên và cả nỗi sợ quá khứ lặp lại lần nữa, tôi đã gật đầu trong tuyệt vọng.

Ngày tôi dọn đồ về nhà chồng, tôi dỗ dành con rằng mẹ chỉ đi xa một thời gian rồi sẽ về đón con. Con bé níu áo tôi, khóc nấc lên không chịu buông.

Bố mẹ tôi quay mặt đi, không dám nhìn cảnh con gái mình rứt ruột rứt gan để lại cháu ngoại. Tôi cắn răng bước đi, mang theo cảm giác tội lỗi đè nặng trong lòng.

Ngày cưới, mẹ tôi giấu con bé trong phòng. Khi tôi mặc váy cưới bước ra, tôi nghe tiếng con khóc gọi mẹ vọng ra từ phía sau cánh cửa khép hờ. Tôi cười với quan khách, nhưng nước mắt chảy ngược vào trong, mặn chát.

Đêm tân hôn, khi căn phòng chỉ còn lại hai vợ chồng, tôi lặng lẽ mở túi xách. Trong túi tôi mang theo chiếc khăn nhỏ của con gái, tôi mang theo như một thứ bùa hộ mệnh.

Chiếc khăn vương mùi mồ hôi của con thật quen thuộc. Tôi áp chiếc khăn vào mặt, hít hà mùi con trong nỗi nhớ dâng trào rồi bật khóc không thành tiếng.

Tuấn bước vào phòng, nhìn thấy tôi như vậy thì tỏ rõ sự khó chịu. Anh cho rằng tôi đã lấy chồng thì không nên khóc lóc, không nên mang thứ không liên quan vào nhà mới.

Anh nói nếu tôi còn luyến tiếc quá khứ, còn day dứt vì đứa con riêng thì tốt nhất nên tự ra ngoài mà sống. Những lời nói lạnh lùng đó khiến tôi chết lặng. Tôi không ngờ người đàn ông từng ân cần với con tôi lại có thể tàn nhẫn đến thế.

Đêm ấy, tôi nằm quay mặt vào góc giường, ôm chiếc khăn của con gái khóc nghẹn. Tuấn nằm quay lưng lại, lẩm bẩm những lời trách móc. Giữa căn phòng tân hôn, tôi thấy mình cô độc hơn bao giờ hết.

Tôi hối hận vì đã để sự sợ hãi dẫn đường, để rồi tự tay đẩy con gái ra xa vòng tay mình. Nghĩ đến cảnh con bé khóc đòi mẹ mỗi đêm, tim tôi như bị ai bóp nghẹt.

Tôi không biết cuộc hôn nhân này sẽ đi về đâu. Tôi cũng không biết mình phải làm gì để có thể đón con gái về sống cùng. Tôi chỉ biết rằng nỗi nhớ con đang gặm nhấm tôi từng ngày, từng giờ. Và tôi sợ hãi tương lai đến mức không dám nhắm mắt ngủ yên.

Tôi hối hận vì đã không đủ tỉnh táo khi yêu đương mù quáng. Dù đã phải gánh hậu quả một lần nhưng tôi vẫn mắc phải sai lầm đó.

Giá như tôi tìm hiểu kỹ hơn, giữ mình trước những gã đàn ông kia, thì cuộc đời tôi đã không khốn khổ như bây giờ. Kết cục của ngày hôm nay là cái giá tôi phải trả. Tôi nợ 2 đứa con của mình một người cha tốt, tôi cũng làm khổ bố mẹ tôi quá nhiều vì lối sống buông thả!

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Giang Bùi