Vợ chồng ở xa lâu ngày gần gũi, anh hàng xóm buông một câu khiến tôi đỏ mặt
Tôi không biết liệu người hàng xóm có ý gì không khi cứ mang chuyện tế nhị ra đùa cợt, khiến tôi ái ngại mỗi lần đi qua nhà họ.
Đọc bài viết , tôi giật mình khi bản thân cũng đang gặp tình huống tương tự với vợ chồng trẻ trong câu chuyện.
Thực sự tôi hiểu rằng hàng xóm sống chung khu chung cư, khu nhà trọ sẽ khó có không gian riêng tư như ở nhà mặt đất, nhưng mỗi người đều có hoàn cảnh riêng khó nói.
Tôi năm nay 26 tuổi, lấy chồng được 2 năm. Chồng tôi hơn tôi 3 tuổi, làm giám sát thi công công trường. Chúng tôi chưa có nhà, hiện thuê trọ tại một khu chung cư cũ.
Vì tính chất công việc, chồng tôi đi làm xa nhà, mỗi tháng thường về 1 lần, nhiều lắm là 2 lần. Cuộc sống của tôi vì thế chia làm hai nửa rất rõ ràng: Những ngày thường lặng lẽ một mình và những ngày hiếm hoi có chồng ở bên.
Những ngày không có chồng, tôi quen với nhịp sống đều đặn, sáng đi làm, tối về ăn cơm một mình, xem tivi rồi ngủ sớm. Lúc bận rộn thì không sao, nhưng những tối trời mưa, hay lúc mệt mỏi, tôi thấy trống trải ghê gớm. Hôn nhân của người có chồng đi làm xa là vậy, nhưng dần dần tôi cũng quen.

Mỗi lần chồng trở về nhà sau cả tháng đi làm xa, chúng tôi lại quấn quýt nhau (Ảnh minh họa: Pinterest).
Tuần trước, chồng tôi về nhà sau gần 1 tháng đi làm xa. Vợ chồng tôi quen nhau chưa bao lâu thì cưới, cưới xong chồng lại xa nhà thường xuyên, nên tôi luôn trào dâng cảm xúc mong chờ, háo hức mỗi khi đón chồng về.
Mỗi lần có chồng ở nhà, căn nhà được dọn dẹp kỹ hơn, bữa cơm cũng đầy ắp món anh thích. Khi chồng bước vào nhà, mùi hương quen thuộc của anh, giọng nói trầm ấm của anh khiến tôi vơi đi nỗi nhớ âm ỉ cả tháng trời.
Vợ chồng trẻ xa nhau lâu ngày, mỗi lần gặp lại đều rất nhiều niềm vui và cảm xúc. Chúng tôi trao nhau những cái ôm lâu hơn bình thường và dĩ nhiên không thể thiếu những cuộc yêu. Tôi từng nghĩ, đó là nhu cầu bình thường, là điều rất tự nhiên của tình yêu và mọi thứ chỉ gói gọn trong căn nhà nhỏ của mình, không ảnh hưởng đến ai.
Cho đến một buổi sáng, khi tôi vừa bước ra hành lang để đi làm thì gặp Trung - anh hàng xóm sống trong căn nhà sát bên. Anh ấy buông một câu nửa đùa nửa thật: "Chồng đi làm xa về nhà có khác nhỉ, hai vợ chồng "hát" hay quá, làm nhà bên này không ngủ được luôn".
Tôi ngượng chín mặt, không biết nói gì, chỉ cười trừ rồi đi thẳng. Tưởng như mọi chuyện nhanh chóng qua đi, thì vài hôm sau, tôi lại đụng mặt với Trung. Anh ta lại nói tiếp: "Em xem thế nào chứ thằng bé nhà anh hôm kia chạy vào phòng bố mẹ bảo rằng cô hàng xóm có phải bị tấn công không, nhà cô hàng xóm có tiếng kêu thất thanh nghe lạ lắm".
Những lời nói nửa đùa, nửa thật từ anh hàng xóm khiến tôi lên cơ quan mà không tập trung nổi. Tôi không thấy mình làm gì sai, chỉ vì hoàn cảnh nhà san sát nhau và tòa nhà thì đã cũ nên thành ra như vậy. Hóa ra, những khoảnh khắc riêng tư mà tôi trân trọng lại vô tình lọt vào tai người khác. Cảm giác ấy thật khó chịu, vừa tủi thân, vừa bối rối.
Tối về, tôi gọi điện video, kể cho chồng nghe. Chồng bảo tôi đừng để tâm. “Mình là vợ chồng hợp pháp, sống trong nhà mình, yêu thương nhau thì có gì phải ngại”, anh nói. Tôi biết anh đúng, nhưng là phụ nữ, tôi vẫn không tránh khỏi cảm giác e dè mỗi khi đi ngang qua nhà hàng xóm.
Tôi càng không hiểu vì sao Trung không tế nhị góp ý với chồng tôi mà lại nói thẳng với tôi như vậy. Tôi mang nhiều băn khoăn, không biết người hàng xóm có ý gì không khi cứ mang chuyện đó ra đùa cợt, khiến tôi cảm thấy khó xử, ái ngại.
Từ hôm bị anh hàng xóm "góp ý", tôi nhận ra một điều: Hôn nhân của những người phải xa nhau đã khó, giữ được sự riêng tư cho hạnh phúc ấy đôi khi còn khó hơn. Chúng tôi không có nhiều thời gian bên nhau, nên từng khoảnh khắc gần gũi đều rất quý. Tôi chỉ mong những lần đoàn tụ ngắn ngủi ấy được trọn vẹn, không bị soi mói, không trở thành câu chuyện để người khác bàn tán.
Tôi đang cân nhắc chuyển chỗ trọ, nhưng mọi thứ cần thời gian, không phải một sớm một chiều là thay đổi chỗ ở được. Giờ đây, tôi vẫn chờ chồng về mỗi tháng, vẫn háo hức nhớ mong anh như những ngày đầu mới cưới. Chỉ khác là tự dưng tôi lại áp lực, sự căng thẳng khi nghĩ về giây phút được gần chồng.
Có phải chúng tôi thiếu ý tứ hay người hàng xóm quá vô duyên, tọc mạch?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.