Bố đi biệt hơn 10 năm, ngày trở về tiết lộ một sự thật khiến tôi lặng người
Bố nói với tôi: "Có điều này, bố giữ hơn 20 năm rồi, giờ đã đến lúc con nên biết". Tim tôi đập mạnh, trong đầu chợt lóe lên hàng trăm giả thiết mà mình vẫn cố chôn chặt suốt bao năm.
Tôi năm nay 29 tuổi, đang làm việc ở quê hương Nam Định. Nhìn bề ngoài, cuộc sống của tôi khá bình lặng với một công việc ổn định, một gia đình đầy đủ bố mẹ và một cậu em trai ngoan ngoãn. Tuy vậy, có những câu chuyện, nếu không tự mình kể ra, cả đời tôi cũng khó có thể gọi tên.
Mẹ tôi lấy chồng rất sớm, khi mới 17 tuổi. Cưới chưa được bao lâu thì bố theo người quen sang Đức làm ăn, đi chui với mong muốn đổi đời. Hơn một năm sau, gia đình nhận tin bố gặp nạn, không tìm thấy thi thể. Ai cũng hiểu, hy vọng gần như bằng không.
Cả nhà suy sụp, ông bà nội như già đi cả chục tuổi chỉ sau một đêm. Đặc biệt, mẹ tôi là người đau khổ hơn ai hết. Tuổi còn trẻ đã phải gánh nỗi đau lớn như vậy. Khi mọi chuyện đã nguôi ngoai, ông bà tôi khuyên mẹ: "Con còn trẻ thì đi bước nữa, đừng vì người đã mất mà chôn vùi cả đời mình".

Ông bà khuyên mẹ tôi "đi bước nữa'' (Ảnh minh họa: Knet).
Nhưng mẹ tôi không chịu. Mẹ bảo: "Con lấy chồng thì cũng là con của bố mẹ, giờ con đi thì khác nào bố mẹ mất con thêm lần nữa. Con không đành lòng". Cứ thế 10 năm trôi qua, mẹ tôi ở lại, chăm sóc ông bà như con gái ruột, coi ngôi nhà ấy là chỗ dựa duy nhất.
Còn tôi, từ nhỏ lớn lên trong vòng tay yêu thương của mẹ và ông bà nội. Hồi bé, tôi hay thắc mắc: "Bố ở đâu?". Mọi người chỉ lên bàn thờ và bảo tôi gọi người trong ảnh là bố, tất cả đều tự nhiên trong tâm trí non nớt của một đứa trẻ. Tôi cũng chưa từng thấy mình thiếu thốn tình thương từ mẹ và ông bà.
Vào một buổi chiều nọ, có người đàn ông gầy gò, làn da đen sạm xuất hiện trước cổng khiến gia đình tôi thay đổi. Ông bà khóc nấc, mẹ tôi ngồi sụp xuống nền nhà. Còn tôi thì đứng ngẩn ra, chẳng hiểu chuyện gì.
Đó là lần đầu tiên tôi gặp bố mình - người mà bấy lâu nay chỉ tồn tại trong một tấm ảnh trên bàn thờ.
Cả nhà mừng rỡ như sống một cuộc đời mới. Bố kể mình được cứu, lưu lạc nhiều năm, không có giấy tờ, không có cách về nước. Đến khi gom góp đủ thứ, thì đã hơn 10 năm trôi qua. Tôi chạy lại gọi "bố", theo thói quen đã được dạy từ nhỏ. Nhưng bố có chút sững lại.
Rồi mẹ tôi sinh thêm em bé, tôi chính thức trở thành anh cả trong nhà. Tuy nhiên, điều đó không khiến bố bớt yêu thương tôi. Dù cách xa nhau chục năm trời, bố chưa bao giờ lạnh nhạt hay xa cách tôi. Ngày tôi nhận giấy báo đỗ đại học, bố chạy đi khoe khắp xóm: "Thằng lớn nhà tôi đỗ rồi, được 26 điểm đấy".
Nhưng có đôi lúc, tôi bắt gặp ánh mắt bố nhìn mình rất lâu, như muốn nói điều gì đó rồi lại thôi. Tôi không dám hỏi, bố cũng chưa từng mở lời. Cho tới một ngày, sự im lặng ấy được gọi tên.
Đó là năm tôi 25 tuổi. Buổi tối hôm đó, bố gọi tôi vào phòng thờ, trên bàn thờ là bát hương có di ảnh ông bà nội. Bố thắp một nén nhang, tay run run. Bố bảo: "Có điều này, bố giữ hơn chục năm nay rồi, giờ đã đến lúc con nên biết". Tim tôi đập mạnh, trong đầu chợt lóe lên hàng trăm giả thiết mà mình vẫn cố chôn chặt suốt bao năm.
Bố nói chậm rãi, giọng trầm hẳn xuống: "Ngày đó, bố đã biết con không phải là con ruột. Bố nghe ông bà kể, hồi bố chưa về, mẹ đã xin phép ông bà sinh con để sau có người nương tựa. Bố không trách mẹ và bố quyết sẽ yêu thương con như con đẻ để con không phải mất bố thêm một lần nữa".
Tôi chưa kịp nói gì thì bố quay sang nhìn thẳng vào tôi và nói: "Bố mất cả tuổi trẻ, mất cả quê hương, nhưng bù lại bố có con. Máu mủ là chuyện của sinh học, còn làm bố là chuyện của cả đời người. Từ ngày bố gặp con, thì con đã là con đẻ của bố rồi".
Mắt tôi đỏ hoe. Tôi nghe rất rõ tiếng tim mình đập trong lồng ngực, nhưng giờ đây tất cả thật nhẹ nhõm. Tôi chợt nhớ những bữa cơm bố luôn gắp cho tôi miếng ngon hơn, nhớ cả cách bố tự hào khoe tôi với hàng xóm và bạn bè.
Nếu hôm đó bố không nói ra sự thật, có lẽ tôi vẫn sẽ sống bình yên, nhưng tôi hiểu, bố nói vì không muốn tôi nặng lòng.
Tôi khóc, nhưng là khóc vì hạnh phúc. Bố đã lựa chọn làm bố tôi từ ngày trở về, trong khi hoàn toàn có thể quay lưng. Bố đã yêu thương tôi bằng sự bao dung, bằng một thứ tình cảm vượt qua cả máu mủ.
Mãi đến gần đây, khi nhà tôi làm thủ tục tách sổ đỏ, bố chia cho tôi phần đất nhiều hơn vì đó là đất thờ cúng ông bà. Tôi xin bố để phần đó cho em trai ở, còn tôi sẽ ra ngôi nhà còn lại ở ngoài xóm. Bố gạt đi ngay.
Bố nói, giọng chắc chắn: "Con là con trưởng. Là con đẻ của bố. Chưa bao giờ bố nghĩ con là con riêng của mẹ con cả".
Tôi không biết trên đời này có bao nhiêu người đàn ông làm được như bố. Nhưng tôi biết, mình là một người thực sự may mắn. Và với tôi, hai chữ "bố con" có lẽ chưa bao giờ cần đến ADN để chứng minh.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.