'Xóm trọ pin' của tài xế xe điện Hà Nội

08/01/2026 05:31

Thay vì vạ vật vỉa hè chờ sạc pin, nhiều tài xế xe máy điện tại Hà Nội tìm đến các trạm sạc tư nhân kiêm chỗ lưu trú để ngủ, tắm giặt và tránh rét với chi phí bình dân.

13h30 chiều 6/1, tiếng chuông báo thức vang lên từ căn gác xép của khu nhà trọ tại ngõ Vạn Phúc, phường Hà Đông. Ngọc Toản, 31 tuổi, dụi mắt chui ra khỏi chăn, bước xuống cầu thang sắt dựng đứng. Phía dưới, chiếc xe máy điện của anh báo đầy 80% pin sau hơn một giờ cắm sạc.

"Chờ thêm 30 phút cho đầy hẳn rồi cày ca chiều", Toản nói. Xung quanh anh, hai tài xế vẫn đang vùi mình trong giấc ngủ trưa.

Toản là một trong hàng nghìn tài xế công nghệ tại thủ đô đang tham gia cuộc "di cư" từ xe xăng sang xe điện. Sự chuyển đổi này giúp họ tiết kiệm chi phí nhiên liệu, nhưng lại phát sinh một khoảng "thời gian chết" từ 1,5 đến 3 tiếng mỗi lần sạc đầy.

Chính khoảng trống này đã khai sinh ra một mô hình dịch vụ mới: Trạm sạc kiêm nhà trọ giá rẻ dành cho các tài xế công nghệ.

Bên trong một điểm sạc - nghỉ ở Thanh Liệt, Hà Nội hôm 6/1. Ảnh: Phan Dương
Bên trong một điểm sạc - nghỉ ở Thanh Liệt, Hà Nội hôm 6/1. Ảnh: Phan Dương

Biến thể của 'cà phê võng'

Tại trạm sạc của anh Thành Lợi ở Vạn Phúc, giờ cao điểm buổi trưa thường có khoảng 20 xe cùng lúc nạp năng lượng. Không gian được chia làm hai phần rõ rệt: Tầng trệt là khu vực của xe và dây sạc, bên cạnh là các phòng trọ dạng ký túc xá khép kín.

Anh Lợi cho biết mô hình này được triển khai từ tháng 10/2025, sau khi anh quan sát thấy sự bất tiện của tài xế miền Bắc. Ban đầu, anh tham khảo mô hình "cà phê võng" kết hợp sạc xe rất phổ biến ở TP HCM. Tuy nhiên, khi áp dụng tại Hà Nội, anh buộc phải "bản địa hóa".

"Tài xế miền Nam thích nằm võng cho thoáng vì nóng quanh năm. Nhưng người Bắc chuộng sự kín đáo, riêng tư và đặc biệt cần tránh cái lạnh cắt da của mùa đông hay cái nồm ẩm mùa xuân. Vì thế, tôi bỏ võng, đầu tư giường tầng, đệm ấm và điều hòa hai chiều", anh Lợi nói.

Sự thay đổi này ngay lập tức hút khách. Chỉ một tuần sau khai trương, 30 trụ sạc của anh Lợi luôn trong tình trạng kín chỗ. Nhóm Zalo của trạm nhanh chóng cán mốc 200 thành viên đăng ký lịch sạc theo ngày hoặc tháng.

Chi phí dịch vụ được tính toán để phù hợp với túi tiền tài xế và tương đương sạc tại nhà: 20.000-30.000 đồng cho mỗi lượt sạc lẻ kèm nghỉ trưa. Với khách có nhu cầu ở cố định, mức giá trọn gói 1,5-1,6 triệu đồng mỗi tháng bao gồm chỗ ngủ qua đêm, điện nước, điều hòa, nóng lạnh và sạc xe không giới hạn.

"Hiện tài xế chiếm 30% trong số khách trọ của tôi", anh Lợi, chủ của chuỗi nhà trọ khoảng 30 phòng nói.

Cách đó khoảng 7 km, tại khu vực Thanh Liệt (Thanh Trì), một điểm sạc khác cũng trong tình trạng tấp nập. Khu vực này tận dụng tầng hầm và tầng một để bố trí các trụ sạc với bình chữa cháy chuyên dụng treo dày đặc trên tường. Các tầng trên được cải tạo thành phòng ngủ dạng ký túc xá (dorm).

Tại một điểm ở đường Nguyễn Xiển, dịch vụ sạc kèm võng nghỉ trưa giá 20.000-26.000 đồng cho ba tiếng luôn quá tải. Anh Vũ Hoàng cho biết triển khai mô hình này từ năm 2024, hiện có hai cơ sở ở Hà Nội. "Tuần tới chúng tôi sẽ miễn phí sạc để hút tài xế đến sửa xe, vì hiện Hà Nội đã có khá nhiều điểm sạc", anh nói.

Theo khảo sát của VnExpress, chỉ trong vài tháng cuối năm 2025, Hà Nội đã xuất hiện hơn 20 điểm sạc tư nhân dạng này, tập trung tại các phường đông dân cư như Thanh Xuân, Đống Đa, Hoàng Mai và Hà Đông. Các "tọa độ" này được chia sẻ chóng mặt trên các hội nhóm tài xế, giúp họ chủ động lộ trình và tránh cảnh hết pin giữa đường.

Điểm sửa xe kiêm sạc nghỉ tại Nguyễn Xiển, Hà Nội trưa 6/1. Ảnh: Quỳnh Nguyễn
Điểm sửa xe kiêm sạc nghỉ tại Nguyễn Xiển, Hà Nội trưa 6/1. Ảnh: Quỳnh Nguyễn

Giải bài toán "kỳ thị" cháy nổ

Sự bùng nổ của dịch vụ này không đơn thuần đến từ nhu cầu nghỉ ngơi, mà còn là lối thoát cho một thực tế: Tài xế xe điện đang gặp khó khăn khi tìm chỗ trọ cho phép sạc pin.

Trước khi dọn về trạm sạc ở Thanh Liệt, Mạnh Linh, 26 tuổi, quê Nam Định từng trải qua những ngày tháng chật vật. Chấp nhận vay mượn mua xe điện để giảm chi phí vận hành, nhưng Linh vấp phải sự phản đối từ chủ trọ cũ. "Cứ thấy dắt xe máy điện về là chủ nhà nhăn mặt. Họ cấm sạc pin trong nhà, thậm chí cấm sạc qua đêm ở sân chung vì sợ cháy nổ", Linh kể.

Để duy trì công việc, Linh từng phải sống cảnh "du mục". Ban ngày chạy xe, ban đêm hoặc buổi trưa phải vật vờ ở các sảnh trung tâm thương mại, ghế đá công viên suốt 4-5 tiếng chờ xe đầy pin. "Đi ăn bát phở hay chợp mắt cũng không yên vì sợ mất trộm bộ sạc, sợ ai đó rút phích cắm. Sự thấp thỏm bào mòn sức lực còn hơn cả 10 tiếng chạy xe ngoài đường", nam tài xế nhớ lại.

Đó cũng là nỗi niềm của Đăng Khoa, 26 tuổi, một cựu trình dược viên chuyển nghề lái xe công nghệ nửa năm trước. Sống nhờ nhà người thân, mỗi lần Khoa cắm sạc là không khí gia đình lại căng thẳng. "Mọi người xem chiếc xe như quả bom nổ chậm. Áp lực tâm lý khiến tôi không dám về nhà sạc, buộc phải tìm giải pháp bên ngoài", Khoa nói.

Bốn tháng trước, Khoa dọn hẳn ra trạm sạc để ở. Với 1,5 triệu đồng mỗi tháng, anh tìm thấy sự an tâm. Tại đây, hệ thống điện được thiết kế chịu tải cao, dòng điện 3 pha ổn định giúp thời gian sạc nhanh hơn điện dân dụng thông thường. Quan trọng hơn, tâm lý lo sợ hỏa hoạn được giải tỏa nhờ hệ thống PCCC tốt hơn nhà trọ tự phát.

"Ở đây có người trông xe, sạc đầy có người rút phích, tôi được ngủ ngon trên giường đệm mà không nơm nớp lo bị đuổi", Mạnh Linh, người cũng vừa chuyển đến ở ghép tại trạm sạc, chia sẻ.

Tài xế ăn uống, nghỉ ngơi trong khi chờ sạc xe tại một trạm ở Vạn Phúc, Hà Nội chiều 6/1. Ảnh: Phan Dương
Tài xế ăn uống, nghỉ ngơi trong khi chờ sạc xe tại một trạm ở Vạn Phúc, Hà Nội chiều 6/1. Ảnh: Phan Dương

Cộng đồng 'pin và bác tài'

Không chỉ là nơi nạp năng lượng cho xe, các trạm sạc này đang dần hình thành những cộng đồng thu nhỏ.

Tài xế Lê Hiếu, 39 tuổi, ở Hà Đông cho biết trước đây anh luôn bị ám ảnh bởi nỗi lo hết pin. "Hễ pin tụt xuống dưới 30% là tôi buộc phải từ chối mọi cuốc khách đi xa, chỉ dám nhận đơn quanh quẩn 10 km để còn kịp về nhà", anh nói.

Nhưng từ khi có mạng lưới các điểm sạc - nghỉ này, anh Hiếu đã thuộc lòng "bản đồ năng lượng" với 5 điểm quen thuộc ở Thanh Liệt, Vạn Phúc, Định Công, Trương Định và Trần Cung. Hai tiếng sạc buổi trưa giờ trở thành thời gian giao lưu, uống trà và chia sẻ kinh nghiệm chạy xe.

"Nhiều hôm có đơn hàng 'ngon' đi tỉnh mà xe chưa kịp đầy pin, anh em trong trạm sẵn sàng đổi xe, cho mượn xe để chạy tạm. Tình anh em ở đây rất khác, vì cùng chung cảnh ngộ đi xe điện, cùng chung những khó khăn về hạ tầng", anh Hiếu kể.

Mô hình này cũng đang định hình lại nhịp sinh học của người làm nghề. Thay vì chạy cố, họ học cách chia ca làm việc khoa học hơn: Sáng chạy - Trưa sạc và ngủ - Chiều chạy - Tối sạc và nghỉ ngơi - Đêm chạy ca tăng cường.

"Mỗi ngày tôi chia làm 3 kíp, xen kẽ là những giấc ngủ ngắn chất lượng. Mục tiêu 500.000 đồng mỗi ngày trở nên dễ thở hơn khi sức khỏe được đảm bảo", anh Hiếu chia sẻ.

Tuy nhiên, sự phát triển tự phát của các điểm sạc tập trung cũng đặt ra những thách thức mới về quản lý an toàn. Dù các chủ cơ sở khẳng định trang bị đủ bình chữa cháy, nhưng việc tập trung hàng chục khối pin lithium sạc cùng lúc trong không gian hẹp, kết hợp với vật liệu dễ cháy của khu vực giường ngủ, vẫn tiềm ẩn rủi ro nếu không được giám sát chặt chẽ theo tiêu chuẩn PCCC mới nhất.

14h, chuông báo thức kêu lên lần thứ hai. Ngọc Toản vội vã rút phích cắm, kiểm tra lại app nhận chuyến. Chiếc xe đầy pin, người cũng đã "đầy pin". Anh lao ra đường, hòa vào dòng người, tiếp tục cuộc mưu sinh trong một ngày đông lạnh giá.

Quỳnh Dương