Vợ bỏ đi một năm, bất ngờ quay lại xin hàn gắn và sự thật đau lòng

PV 09/01/2026 05:40

Một năm sau ly hôn, vợ tôi trở về với những lời hối hận và mong muốn hàn gắn. Tôi chết lặng khi nhìn con….

Con trai tôi đã ngủ, còn bữa cơm tối thì nguội từ lúc nào. Tôi ngồi một mình trong căn nhà vốn từng là tổ ấm của 3 người, lật lại từng chuyện đã qua và tự hỏi: Từ lúc nào, việc nuôi con lại trở thành trách nhiệm của riêng tôi?

Tôi là Cường, 35 tuổi, công nhân cơ khí, một người cha đơn thân sau cuộc ly hôn diễn ra quá nhanh và quá đau.

Tám năm hôn nhân, tôi có một đứa con trai 7 tuổi. Trước đây, tôi chưa từng nghĩ mình sẽ có ngày phải viết về cuộc đời mình theo cách này.

Tôi đi làm sớm, về sớm. Công việc cho phép tôi chủ động thời gian nên tôi nhận phần chăm sóc gia đình: Cơm nước, giặt giũ, đón con, dỗ con ngủ. Vợ tôi là kỹ sư thiết kế, công việc áp lực, thường xuyên về muộn. Tôi nghĩ, trong một gia đình, nếu một người có thể gánh thêm để người kia yên tâm làm việc, thì đó là điều nên làm.

Nhưng rồi tôi nhận ra, sự chu toàn của một người đàn ông đôi khi lại bị hiểu nhầm thành sự yếu thế.

Khoảng một năm trước khi ly hôn, vợ tôi thay đổi. Những buổi về muộn nhiều dần. Những cuộc gọi ra ngoài ngày càng thường xuyên. Ban đầu là tăng ca, là gặp đối tác, là áp lực công việc.

Tôi tin. Hoặc đúng hơn, tôi chọn tin, vì tôi không muốn phá vỡ cảm giác gia đình mình vẫn ổn. Cho đến khi tôi phát hiện vợ ngoại tình với một đồng nghiệp trẻ tuổi hơn rất nhiều.

Tôi đã chờ một lời xin lỗi. Chờ một sự hối hận. Nhưng thứ tôi nhận được là sự lạnh lùng. Cô ấy không coi đó là sai lầm, mà coi đó là lý do để rời bỏ tôi. Cô nói tôi an phận, nhu nhược, không có chí tiến thủ, chỉ biết quanh quẩn việc nhà. Có lẽ, trong mắt cô ấy, việc một người đàn ông dành nhiều thời gian cho gia đình lại là điều đáng chê trách.

Cuộc ly hôn diễn ra nhanh đến mức tôi không kịp chuẩn bị tâm lý. Tôi ký đơn trong trạng thái gần như tê liệt. Nhưng khoảnh khắc khiến tôi thực sự gục xuống là khi tôi hỏi vợ cũ một câu rất đơn giản: “Con của chúng ta thì sao? Em có muốn nuôi con không?”.

Cô ấy trả lời ngay, không do dự: “Con anh thì anh nuôi. Tôi không bao giờ giành giật đâu mà anh phải sợ".

Vợ bỏ đi một năm, bất ngờ quay lại xin hàn gắn và sự thật đau lòng - 1

Sau ly hôn, vợ tôi không đến thăm con dù chỉ 1 lần (Ảnh minh họa: iStock).

Tôi không biết diễn tả cảm giác lúc đó như thế nào. Không phải là cơn giận. Cũng không phải là nước mắt. Mà là một khoảng trống rất sâu, rất lạnh. Tôi chưa từng nghĩ, một người mẹ có thể nói về con mình bằng giọng điệu như vậy.

Sau ly hôn, cô ấy biến mất hoàn toàn khỏi cuộc sống của con trai. Không một cuộc gọi. Không một tin nhắn hỏi thăm việc học, việc ăn uống. Trong khi đó, mạng xã hội của cô đầy những chuyến đi chơi, những bức ảnh cười rạng rỡ.

Còn tôi, bắt đầu học cách làm cha đơn thân.

Những đêm con sốt, tôi bế con đi viện một mình. Những buổi họp phụ huynh, chỉ có một ghế trống bên cạnh. Có những lần con hỏi rất vô tư: “Sao mẹ không về hả bố?”. Tôi phải quay đi, giả vờ bận rửa bát, vì không biết trả lời thế nào cho đúng.

Một tháng trước, vợ cũ bất ngờ quay lại. Lần đầu là thăm con. Rồi những lần sau, cô đến thường xuyên hơn, mua đồ chơi, nấu ăn, chăm sóc hai bố con. Con trai tôi vui. Nó ôm mẹ, cười nhiều hơn. Tôi nhìn con mà lòng rối bời. Rồi cô ấy khóc, nói rằng đã hối hận, muốn quay về.

Sau đó tôi biết, người tình trẻ đã bỏ cô. Khi cuộc vui kết thúc, cô quay lại căn nhà cũ - nơi từng bị cô rời bỏ không chút do dự. Tôi đã chọn nói không. Không phải vì tôi không còn đau. Không phải vì tôi đã quên. Mà vì tôi sợ. Tôi sợ một ngày nào đó, con tôi lại phải đứng nhìn mẹ rời đi lần nữa. Tôi sợ mình không đủ mạnh mẽ để kéo con dậy thêm một lần đổ vỡ nữa.

Nhưng nói không rồi, tôi cũng không thanh thản. Tôi tự hỏi: Liệu con tôi lớn lên thiếu bàn tay của mẹ có thiệt thòi không? Liệu xã hội có quá khắt khe với một đứa trẻ sống cùng cha? Và liệu tôi có đang ích kỷ khi giữ con bên mình, dù biết rằng không người cha nào có thể thay thế hoàn toàn một người mẹ? Lòng tôi nặng trĩu khi nhìn đứa con trai bé bỏng, nhớ lại khoảnh khắc con hỏi tôi: “Bao giờ mẹ về thế bố?”.

Tôi không có câu trả lời rõ ràng. Tôi chỉ biết, có những sai lầm không thể sửa bằng lời xin lỗi. Có những tổn thương không thể đặt cược thêm lần nữa...

Nếu là bạn, trong hoàn cảnh này, bạn sẽ chọn tha thứ để con “có đủ cha mẹ”, hay chấp nhận làm cha đơn thân để bảo vệ con khỏi một vòng lặp đau đớn khác?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Ngân Khuê

PV