Dùng thủ đoạn cướp người yêu của bạn, tôi nhận kết đắng ngay đêm tân hôn
Rồi một ngày, tôi nhận ra, có những thứ trong cuộc đời này, nếu muốn có phải tự mình giành lấy. An đã có quá nhiều thứ tốt đẹp, bạn trai cô ấy phải là của tôi.
Tôi vốn là một đứa trẻ bất hạnh. Mẹ mất sớm, bố tái hôn. Tôi sống với ông bà nội khó tính, luôn coi tôi là gánh nặng.
Năm tôi 12 tuổi, dì ruột ở thành phố tới nhà xin ông bà nội nhận nuôi tôi, lo cho tôi học hành đến nơi đến chốn. Tôi khăn gói lên nhà dì, một buổi đi học, một buổi trông em cho dì bán hàng.
Vợ chồng dì không đối xử tệ nhưng luôn cho tôi cảm giác mình chỉ là một người ăn kẻ ở trong nhà. Có lẽ vì từng ở với ông bà nội quá cực khổ, tôi biết rõ thân phận mình nên không làm chú và dì phật ý.
Tôi chăm chỉ học, lúc nào điểm số cũng thuộc top đầu của lớp. Ở nhà, tôi không dám chơi, luôn tay luôn chân dọn dẹp để nhà cửa sạch sẽ, gọn gàng.
Tuổi thơ tôi không biết đi chơi, không biết đến những món quà, cũng không có nhiều bạn bè. Người bạn thân nhất tôi có được từ nhỏ đến lớn chính là An - cô bạn gái ở cùng ngõ phố.
An con nhà giàu, bố mẹ đều là người có địa vị. Vài lần An rủ tôi ghé chơi nhà, nhìn An được chiều chuộng yêu thương, sung sướng đủ đầy, tôi không khỏi tủi thân.

Tôi đau đớn nhận ra, trái tim người đàn ông tôi yêu luôn hướng về người khác (Ảnh: iStock).
Tốt nghiệp đại học, trong lúc tôi đang rải hồ sơ xin việc khắp nơi thì An đã có chỗ làm tốt và giới thiệu với tôi về bạn trai của cô ấy. Chàng trai của cô ấy gia cảnh bình thường nhưng hiền lành và đẹp trai xuất sắc.
Ngay lần đầu gặp anh, tôi đã thầm ghen tỵ. Tại sao những thứ tốt đẹp nhất của cuộc đời này lại đều dành cho cô ấy. Ông trời lẽ nào cũng thiên vị người giàu hay sao?
An bản tính con gái nhà giàu, hay hờn hay dỗi. Những lần họ giận nhau, bạn trai cô ấy lại tìm tôi nhờ làm cầu nối. Càng gặp anh, càng trò chuyện, tôi càng nhận ra anh ấy là mẫu người mà tôi thích. Tuy làm “bồ câu đưa thư” cho bạn thân nhưng tôi lại luôn mong rằng họ sớm chia tay.
Rồi một ngày, tôi nhận ra, có những thứ trong cuộc đời này, nếu muốn có mình phải tự giành lấy. An đã có quá nhiều thứ tốt đẹp, anh ấy phải là của tôi. Bề ngoài, tôi vẫn là người bạn tốt của An, là “chuyên gia tâm lý” giúp anh hiểu bạn gái mình. Nhưng thực tế, tôi luôn chê An một cách khéo léo để anh nhận ra, so với An, tôi mới là kiểu phụ nữ nên lấy làm vợ.
Rồi một lần, không rõ việc gì mà họ giận dỗi nhau, mấy ngày liền An không chịu gặp mặt. Anh gọi điện cho tôi, bảo muốn nhờ tôi một chuyện. Hôm đó, trong quán cà phê gần nhà, anh bước xuống taxi, người thoảng men rượu.
Hóa ra, là do vào ngày sinh nhật An tuần trước, bà ngoại anh ở quê bị ốm nên anh không dự sinh nhật của An. Cô tiểu thư quen được đối xử như cái rốn của vũ trụ cho rằng đối với anh, cô ấy không quan trọng.
Tôi bảo anh: “Chắc do An yêu anh quá nên mới vậy. Đợi vài ngày cô ấy sẽ hiểu ra thôi. Nếu anh buồn quá, anh em mình đi uống rượu cho vui. Em hôm nay cũng có chuyện buồn khó nói”.
Tất nhiên, tôi chẳng có chuyện gì buồn cả. Chỉ là không phải lúc nào cũng có thể gặp anh ấy, gần anh ấy như thế này. Tôi không biết uống rượu, chỉ lấy cớ để bên anh lâu hơn. Nhưng không ngờ, anh lại uống đến mức say mèm. Chẳng còn cách nào, tôi đành đưa anh vào nhà nghỉ ngủ tạm một đêm.
Tôi không ngủ lại đó. Tôi chỉ cởi hết quần áo của anh ra, đắp chăn kín cho anh rồi để lại một mẩu giấy trên bàn: “Tối qua, sao anh lại làm như vậy với em? Em còn mặt mũi nào nhìn An nữa”.
Kết quả, đúng như tôi dự đoán. Vừa sáng sớm, anh đã gọi điện. Tôi cầm điện thoại chỉ khóc. Anh xin lỗi, nói chắc mình say quá không làm chủ được bản thân. Tôi nói: “Chuyện này anh giúp em giấu kín, đừng để An biết”.
Một tháng sau, tôi tìm anh hốt hoảng thông báo có thai. Tôi tỏ ra lo sợ, hỏi anh có nên bỏ thai không? Sau thoáng bất ngờ, anh dứt khoát nói: “Không, đó là con anh, anh sẽ chịu trách nhiệm”.
Cả hai chúng tôi ngồi trước mặt An, nói rõ sự tình, mong An tha thứ. An sốc, nhưng cô ấy không trách móc một lời nào. Cô ấy chỉ nói rằng, có lẽ hai người họ không có duyên phận với nhau, mong anh vì đứa trẻ mà đối xử tốt với tôi sau này. Nói xong, An đứng dậy về, như thể nếu không đi nhanh sẽ khóc ngay tại chỗ.
Đám cưới của tôi và anh diễn ra trong sự chuẩn bị vội vàng. Anh luôn nói, dù trước đó anh chỉ coi tôi như một cô em gái, nhưng từ nay về sau, anh sẽ cố gắng trở thành một người chồng tốt. Tôi tin, anh làm được điều đó. Nếu không, tôi đã không phải lao tâm khổ tứ để có được anh như thế này.
Đêm tân hôn, anh say mềm vì những ly rượu mừng. Còn tôi ngắm nhìn anh, lòng trào lên cảm giác mãn nguyện. Tôi giúp anh thay quần áo, cởi tất, tay vô tình chạm phải chiếc điện thoại trong túi áo vest.
Điện thoại cài mật khẩu bằng vân tay. Tôi chưa từng có cơ hội chạm vào điện thoại của anh, lúc này sự tò mò bỗng trỗi dậy. Tôi kéo ngón tay anh chạm vào mở khóa.
Vào phần tin nhắn Zalo, tin nhắn anh gửi “My Love” chỉ cách đây vài giờ đồng hồ: “Xin lỗi em, kiếp sau làm vợ anh nhé. Kiếp này nếu anh chết trước, anh sẽ lên thiên đường đợi em”.
Giây phút ấy, tim tôi như chết lặng. Tôi vẫn biết, anh yêu An rất nhiều. Nếu không phải vì cái thai do tôi tự vẽ ra, anh mãi mãi không bao giờ là của tôi. Nhưng những ngày qua, nhìn anh sốt sắng lo đám cưới, quan tâm chăm lo cho tôi từng bữa ăn đủ dinh dưỡng, luôn dặn tôi đi ngủ sớm, ra đường mặc đủ ấm, tôi nghĩ rằng anh đã thuộc về tôi.
Hóa ra, dù tôi có được anh, trái tim anh vẫn luôn hướng về người khác. Chưa sống hết kiếp này, anh đã tìm vợ cho kiếp sau. Và người anh muốn cưới vẫn là An, không ai khác.
Tại sao, ngay cả lúc này, khi tôi đã là vợ của anh rồi, tôi vẫn thua An? Làm sao để tôi có thể xóa hình bóng An ra khỏi tim chồng mình?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.