Sợ nặng gánh, 'lệch pha' nếu cưới bạn trai 51 tuổi

10/01/2026 15:00

Khi tôi còn trẻ, anh đã bước vào tuổi trung niên, sức khỏe và thể lực khó tránh suy giảm theo thời gian.

Tôi đang đứng trước một lựa chọn khiến bản thân vừa phân vân vừa lo lắng. Tôi yêu một người đàn ông hơn 18 tuổi, năm nay anh đã 51. Anh chưa từng kết hôn, có công việc văn phòng ổn định, thu nhập tốt, có học thức và bề ngoài vẫn khá phong độ so với tuổi. Anh sống nguyên tắc, không rượu chè, không cờ bạc, không có các mối quan hệ phức tạp. Ở anh có sự chín chắn và cảm giác an toàn mà tôi hiếm khi tìm thấy ở những người đàn ông cùng thế hệ.

Thời gian đầu quen nhau, tôi rất tin tưởng và nghiêm túc. Nhưng càng gắn bó lâu, nhất là khi bắt đầu nghĩ đến chuyện cưới xin, tôi lại thấy mình suy nghĩ nhiều hơn, thậm chí có lúc thấy sợ. Khoảng cách tuổi tác dần hiện rõ trong đời sống hàng ngày. Anh sống chậm, quen với nhịp sống ổn định, ít thay đổi. Tôi thì vẫn còn nhiều mong muốn trải nghiệm, học hỏi và khám phá. Sở thích, mối quan tâm của cả hai không có nhiều điểm chung. Có những câu chuyện tôi hào hứng chia sẻ, anh lắng nghe nhưng không thật sự đồng cảm. Ngược lại, những điều anh quan tâm đôi khi lại quá xa với thế giới của tôi.

Anh có cái tôi khá lớn, có lẽ vì đã sống độc thân quá lâu. Quan điểm sống và thói quen sinh hoạt của anh gần như đã hình thành cố định. Trong nhiều cuộc trò chuyện, tôi thường là người nhún nhường để tránh mâu thuẫn. Dần dần, tôi lo rằng nếu bước vào hôn nhân, mình sẽ là người phải thích nghi nhiều hơn, thậm chí đánh đổi không ít phần tự do và cá tính của bản thân.

Sợ nặng gánh, lệch pha nếu cưới bạn trai 51 tuổi

Một nỗi lo khác khiến tôi trăn trở là trách nhiệm gia đình. Anh có mẹ già và rất hiếu thảo. Điều đó đồng nghĩa với việc nếu kết hôn, tôi sẽ sớm bước vào vai trò làm dâu, chăm sóc người lớn tuổi khi bản thân còn khá trẻ và chưa thật sự sẵn sàng. Bạn bè tôi nói thẳng: "10-15 năm nữa, mày có thể vừa chăm mẹ chồng, vừa chăm chồng, vừa chăm sóc bố mẹ đẻ". Nghe thì phũ phàng, nhưng tôi không thể không nghĩ đến.

Nếu có con, gánh nặng lại càng lớn. Khi con còn nhỏ, cần một người bố đủ sức khỏe và năng lượng để đồng hành, thì anh đã bước qua tuổi 50, rồi 60. Tôi lo rằng phần lớn trách nhiệm chăm con, dạy con sẽ đặt lên vai mình. Khi đó, tôi không chỉ là người vợ, người mẹ, mà còn là trụ cột chính về tinh thần và thể chất cho cả gia đình.

Khi mới quen, anh nói anh chỉ muốn quen và kết hôn với người từ 31 đến 38 tuổi, chưa từng lập gia đình. Điều đó khiến tôi băn khoăn rất nhiều. Một người bạn thân của anh còn nói thẳng với tôi: "Ở tuổi này, đàn ông lấy vợ chủ yếu là để có người bầu bạn và duy trì nòi giống". Tôi không biết đó có phải suy nghĩ thật của anh không, nhưng câu nói ấy khiến tôi chột dạ, tự hỏi vị trí của mình trong cuộc đời anh là gì.

Bên cạnh đó, bạn tôi cũng đặt ra một câu hỏi khiến tôi day dứt: "Một người đàn ông được cho là tốt, có học thức, công việc ổn định, kinh tế vững vàng, vậy vì sao đến tận 51 tuổi vẫn chưa từng kết hôn?". Có thể anh chưa gặp được người phù hợp. Cũng có thể anh quá kén chọn, hoặc đã quen với cuộc sống độc thân và tự do. Nhưng cũng không loại trừ khả năng anh không thật sự sẵn sàng chia sẻ cuộc sống với một người khác, nhất là khi bước vào hôn nhân ở tuổi ngoài 50.

Tôi không thể không nghĩ đến những vấn đề rất thực tế khác. Khi tôi còn trẻ, anh đã bước vào tuổi trung niên, sức khỏe và thể lực khó tránh suy giảm theo thời gian. Những chuyến đi chơi, du lịch hay hoạt động thể chất đôi khi sẽ bị hạn chế. Sự chênh lệch nhịp sống, sở thích và thói quen có thể khiến tôi cảm thấy cô đơn ngay trong chính hôn nhân. Sự khác biệt về sinh lý, về sức khỏe và năng lượng cũng là điều không thể tránh. Tôi lo rằng khi mình vẫn còn nhiều năng lượng để sống và tận hưởng, anh có thể chỉ cần nghỉ ngơi và được chăm sóc, còn tôi sẽ là người phải gánh vác nhiều hơn.

Chưa kể đến áp lực từ xã hội. Một người đàn ông gần bằng tuổi bố mẹ yêu và cưới một người trẻ hơn nhiều luôn đi kèm những ánh nhìn và lời bàn tán. Dù tôi có công việc ổn định, thu nhập cao và độc lập về tài chính, tôi vẫn sợ người khác nghĩ rằng tôi đến với anh vì tiền hay vì sự an toàn.

Điều khiến tôi lo lắng nhất là viễn cảnh lâu dài. Khi tôi bước vào tuổi trung niên, có thể anh đã là một ông lão. Khi tôi vẫn cần một người bạn đời để cùng chia sẻ, đồng hành và tận hưởng cuộc sống, liệu anh còn đủ sức khỏe và tinh thần để đi cùng tôi hay không? Hay khi đó, tôi sẽ cảm thấy cô đơn ngay trong chính cuộc hôn nhân của mình?

Anh là người tốt, điều đó tôi chưa từng phủ nhận. Nhưng hôn nhân không chỉ cần một người tốt, mà còn cần sự đồng hành tương xứng về tuổi tác, sức khỏe, nhịp sống và trách nhiệm. Tôi sợ rằng nếu không suy nghĩ đủ kỹ hôm nay, chính tôi của nhiều năm sau sẽ là người phải trả giá cho một lựa chọn quá cảm tính.

Tôi đang đứng giữa hai con đường: tiếp tục ở bên một người đàn ông mang lại cảm giác an toàn nhưng đi kèm quá nhiều lo lắng, hay dừng lại để tìm một người đồng hành cùng thế hệ - nơi tôi có thể vừa yêu, vừa đồng hành cùng họ. Tôi thật sự mong nhận được những lời chia sẻ, lời khuyên chân thành để có thể đưa ra lựa chọn mà sau này không phải hối tiếc.

Hạnh Nhi