Sau hai mối tình tan vỡ, tôi đã yêu cô bạn thân có chồng

11/01/2026 09:00

Hơn 20 năm bên nhau, tôi chưa từng thích bạn cho đến khi được một lần ôm lấy bạn khi bạn bị trượt té ở buổi họp lớp.

Tôi 30 tuổi, đang công tác tại công ty lập trình, đã trải qua hai mối tình. Mối tình thứ nhất kéo dài một năm rồi tôi bị bạn gái phản bội. Khi biết chuyện tôi khóc và đòi chia tay. Người thứ hai tôi yêu xa qua mạng xã hội. Em là bác sĩ ở Mỹ, khi em về Việt Nam vào làm tại bệnh viện nơi mẹ tôi đang làm trưởng khoa. Mẹ và em rất hợp, tôi cứ nghĩ mình sẽ ổn định tình yêu và xin cưới em vào cuối năm nay.

Cuối cùng em lại chia tay tôi, không một lý do. Em bảo cần du học thêm lên thạc sĩ và không muốn tôi chờ. Em nói đơn giản như vậy dù trước đó còn đi chơi, hôn và ôm tôi nhiều. Qua hôm sau em chặn mọi liên lạc của tôi, nhắn cho tôi là em đã lên máy bay sang Mỹ. Tôi cảm thấy hụt hẫng, đau khổ gần 4 tháng. Rồi tôi biết em ở Mỹ rất hạnh phúc bên người khác. Rồi tôi nhận ra một điều mà tôi sắp kể ra đây, có thể sẽ nhận chỉ trích của mọi người, nhưng không biết phải làm sao nữa.

Sau hai mối tình tan vỡ, tôi đã yêu cô bạn thân có chồng


Tôi có một người bạn gái thân từ cấp một. Bạn rất xinh, giỏi giang từ nhỏ, năng động và dễ thương một cách cuốn hút. Chúng tôi làm bạn thân với nhau cho đến tận sau này. Bạn có mối tình rất đẹp với người chồng hiện tại. Chúng tôi trở thành bạn thân tuyệt đối của tôi, người chồng xem tôi như anh em ruột thịt. Về phần người thân của tôi, cô ấy là người tôi tâm sự mọi thứ. Với mối tình đầu của tôi, từ cái áo tôi mặc cho đến món quà tặng bạn gái đều phải nhờ cô ấy tư vấn vì bản thân quá hiền và ngây thơ (theo lời cô ấy). Khi tôi bị phản bội, cũng chính cô ấy vực tôi dậy.

Chia tay mối tình thứ hai, là cô ấy sẻ chia và tạo dựng lại niềm tin cho tôi. Vợ chồng cô ấy đều tìm cách giúp tôi vui vẻ, thậm chí còn mai mối cho tôi. Vậy mà khi một mình đối diện với người bạn gái thân thiết, tôi tự hỏi sao lại tồn tại một người con gái như vậy. Tôi ước mình được là chồng cô ấy. Khi tôi nhìn cô ấy cười nói, nhận ra mình luôn nghĩ đến cô ấy đầu tiên. Khi tôi hoảng hồn nhận ra từ bé đến giờ luôn có thể chạy đến bên cô ấy bất kỳ lúc nào dù mưa nắng hay đang làm việc. Tôi nhận ra trái tim mình thắt lại, biết đã muộn màng nhưng vì sao bây giờ tôi lại như vậy.

Bạn luôn vô tư với tôi và tôi cũng vậy. Nếu bạn biết những điều này, có lẽ vợ chồng bạn sẽ không bao giờ nhìn tôi nữa. Từ ngày còn nhỏ bạn đã nổi bật vì học giỏi và nụ cười tỏa nắng. Lớn lên chút bạn là hoa khôi, bao nhiêu người theo đuổi. Khi bạn trưởng thành, là một người nổi tiếng vì đạo đức, sự thành công tuyệt đối trong sự nghiệp, được mọi người yêu quý và tôn trọng. Bạn yêu chồng và họ rất hạnh phúc.
Tôi phải làm sao đây, khi giờ đây bản thân lại thế này. Tôi không thể dừng suy nghĩ về bạn, dù hơn 20 năm qua bên cạnh nhau tôi cũng chưa từng như thế cho đến khi được một lần ôm lấy bạn khi bạn bị trượt té trong buổi họp lớp. Chắc tôi đang sai lầm. Xin mọi người cho tôi lời khuyên.

Quang Hòa