Sau ly hôn, tôi ân hận khi tìm thấy một thứ trong căn nhà cũ

Giang Bùi 11/01/2026 17:25

Hóa ra, tôi cũng là người có lỗi lớn dẫn đến việc hôn nhân tan vỡ.

Tôi quay lại căn nhà cũ vào tuần trước, sau một thời gian dài đi du lịch chữa lành tổn thương vì ly hôn. Cuộc hôn nhân của tôi đã khép lại được 3 tháng, nhưng mọi thứ trong căn nhà này vẫn vậy. Đôi dép anh từng đi vẫn nằm lệch bên cửa, chiếc áo khoác anh hay mặc vẫn treo sau cánh cửa phòng ngủ.

Sau ly hôn, chồng tôi để lại cho tôi căn nhà, anh chấp nhận ra đi tay trắng. Tôi đến để dọn nốt những thứ còn sót lại trước khi bán nhà để về quê sinh sống. Tôi nghĩ mình sẽ làm việc đó nhanh gọn, dứt khoát, giống như cách tôi đã chọn kết thúc cuộc hôn nhân này.

Sau ly hôn, tôi ân hận khi tìm thấy một thứ trong căn nhà cũ - 1

Tôi đau đớn khi phát hiện ra sự thật đằng sau khiến cuộc hôn nhân của tôi đổ vỡ (Ảnh minh họa: Knet).

Khi mở ngăn kéo bàn làm việc của anh, tôi bất ngờ khi nhìn thấy một cuốn sổ cũ. Tôi đã do dự rất lâu trước khi mở ra, nhưng rồi sự tò mò đã khiến tôi không thể dừng lại.

Trang đầu tiên, anh viết rằng anh bắt đầu ghi nhật kí từ khi thấy bản thân không còn được lắng nghe và chia sẻ bởi những người thân yêu nhất.

Chúng tôi từng yêu nhau rất bình yên, nhưng sau khi kết hôn, cuộc sống của chúng tôi ngột ngạt vì những so sánh không hồi kết.

Tôi so chồng mình với chồng người khác. Tôi so căn nhà nhỏ của mình với biệt thự của bạn bè. Tôi so đồng lương của anh với những con số khủng mọi người khoe trên mạng xã hội. Tôi dằn vặt anh rằng vì anh không có năng lực tài chính nên tôi không dám sinh con.

Tôi không nhớ từ khi nào, mỗi bữa cơm gia đình lại trở thành một buổi kiểm điểm. Hôm nào tôi cũng hỏi anh hôm nay kiếm được bao nhiêu, công việc tiến triển đến đâu, bao giờ mới khá hơn?

Tôi nghĩ đó là trách nhiệm của một người vợ, nhưng trong nhật kí, anh viết rằng mỗi câu hỏi ấy đều khiến anh cảm thấy mình đang bị… xét xử.

Anh đã cố gắng thay đổi. Anh thử kinh doanh, vay mượn bạn bè, chấp nhận áp lực nợ nần với mong muốn sẽ đáp ứng được kỳ vọng của tôi. Nhưng khi mọi thứ không như mong đợi, tôi đã không ở bên anh. Tôi lạnh lùng, cáu gắt và buông ra những lời mà đến giờ đọc lại tôi không dám tin mình từng nói.

Trong một trang nhật kí, anh viết rằng có những đêm anh ngồi một mình trong phòng khách, nhìn cánh cửa phòng ngủ đóng chặt và tự hỏi: “Mình đã làm gì sai mà người phụ nữ từng yêu thương mình nhất lại trở nên xa lạ như vậy?”.

Tôi đã không biết điều đó. Hoặc đúng hơn, tôi đã không muốn biết. Tôi mải bận chứng minh rằng mình khổ, thiệt thòi hơn bạn bè. Tôi mặc định anh là người phải chịu trách nhiệm lo cho kinh tế của cả gia đình.

Rồi anh ngoại tình.

Khi chuyện vỡ lở, tôi nắm chặt sai lầm của anh như một bằng chứng để kết thúc mọi tranh cãi. Tôi không cho anh cơ hội giải thích, không cho mình thời gian bình tĩnh.

Tôi muốn ly hôn ngay lập tức để trừng phạt anh. Khi ấy, tôi tin rằng mình hoàn toàn đúng, rằng anh là người phản bội, còn tôi là nạn nhân.

Nhưng trong nhật kí, anh chỉ viết rằng anh đã sai, rằng anh yếu đuối khi tìm kiếm sự an ủi ở một nơi khác, bởi anh không được tôi chia sẻ.

Có một đoạn khiến tôi gập cuốn sổ lại vì không thở nổi. Anh viết rằng anh đã từng định nói lời xin lỗi, từng định quỳ xuống để níu kéo cuộc hôn nhân này. Nhưng rồi anh lại thôi, bởi anh không chắc có thể đáp ứng được những kỳ vọng của tôi.

Tôi ngồi bệt xuống sàn nhà, nước mắt rơi không kiểm soát. Lần đầu tiên sau ly hôn, tôi không khóc vì uất ức, không khóc vì bị tổn thương, mà khóc vì nhận ra mình cũng là người gây ra sự đổ vỡ này.

Cuốn nhật ký không làm anh trở thành người đàn ông hoàn hảo. Anh vẫn có lỗi khi ngoại tình
và tôi không phủ nhận điều đó. Nhưng từng dòng chữ đã khiến tôi hiểu rằng, hôn nhân không đổ vỡ chỉ vì một người phản bội, mà vì cả hai đã không thật thấu hiểu nhau.

Tôi đã nghĩ rằng mình cần một người chồng giỏi giang hơn, thành công hơn, nhưng tôi quên mất rằng người đàn ông ấy đang cố gắng từng việc nhỏ, chỉ để làm tôi vui.

Giờ nhìn lại, tôi thấy chồng mình luôn cố gắng để xây dựng hạnh phúc gia đình. Anh đã học cách nấu những món tôi thích. Anh đã thức đêm để chăm tôi ốm suốt vài tháng trời khi tôi bị đổ bệnh. Tôi đã phủ nhận tất cả những điều đó chỉ vì so sánh anh với những người khác giàu có hơn. Tôi đã nghĩ rằng mình cần một cuộc sống đủ đầy hơn, nhưng lại không nhận ra mình đang làm nghèo nàn đi tình cảm vợ chồng...

Khi gấp cuốn nhật kí lại, căn nhà cũ bỗng trở nên trống trải đến đau lòng. Cuộc hôn nhân này đã kết thúc và có lẽ không còn cơ hội sửa sai nhưng bài học thì vẫn còn nguyên đó.

Tôi rời khỏi căn nhà khi trời đã tối. Ngoài kia, đèn đường bật sáng, còn trong tôi là một khoảng lặng rất dài. Tôi hiểu rằng, có những mất mát chỉ khi đã không còn có thể cứu vãn, con người ta mới chịu nhìn thẳng vào sự thật. Và có những thất bại không phải để oán trách người khác, mà để nhắc mình sống tử tế hơn trong những mối quan hệ sau này.

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Giang Bùi