Bạn gái để tôi ở vị trí dự bị
Không phải vì tôi tệ, cũng không hẳn vì người kia quá tốt, chỉ là em chưa sẵn sàng buông ai.
Tôi từng nghĩ mình là người đàn ông khá lý trí trong tình yêu. Không quá mơ mộng, không đặt người mình yêu lên bệ cao, cũng không tin vào những lời hứa vĩnh viễn. Rồi chính tôi lại là người vỡ vụn nhiều nhất khi phát hiện em, người tôi tin tưởng và yêu thương đã bắt cá hai tay. Chúng tôi quen nhau hơn hai năm. Không phải kiểu tình yêu ồn ào, phô trương, mà là thứ tình cảm lặng lẽ, đều đặn. Tôi nhớ những buổi tối tan làm muộn, cả hai chỉ kịp ăn một tô hủ tiếu ven đường rồi ngồi nói chuyện vu vơ. Nhớ những ngày mưa, em ngồi sau lưng tôi, tay bám chặt áo, bảo chỉ cần thế này là đủ. Tôi đã tin mình là lựa chọn duy nhất của em.

Cho đến một ngày, mọi thứ vỡ ra theo cách tôi không ngờ nhất. Tin nhắn hiện lên trên màn hình điện thoại em, chỉ vài dòng ngắn ngủi nhưng đủ khiến lòng tôi trĩu xuống. Ban đầu, em chối, sau đó im lặng, cuối cùng thừa nhận đang tìm hiểu một người khác song song với tôi. Không phải vì tôi tệ, cũng không hẳn vì người kia quá tốt, chỉ là em chưa sẵn sàng buông ai.
Tôi rất đau, không phải vì bị so sánh mà vì cảm giác mình bị đặt vào thế dự phòng. Sau tất cả, tôi chọn tha thứ. Tôi không cao thượng khi làm thế mà vì đơn giản tôi còn yêu em. Tôi tin rằng ai cũng có lúc lạc lối, chỉ cần em quay đầu, mọi thứ có thể làm lại. Thế nhưng tôi nhanh chóng nhận ra, tha thứ không đơn giản như mình tưởng. Tôi không chỉ tha thứ cho lần phản bội đó, mà còn phải tha thứ cho chính mình mỗi khi ký ức cũ quay lại. Mỗi lần em cười, tôi lại tự hỏi nụ cười đó có từng dành cho người khác. Mỗi lần em trễ hẹn, tôi lại nghi ngờ. Tôi sống trong trạng thái đề phòng ngay cả khi đang yêu.
Điều mệt mỏi nhất là sự hoài nghi kéo dài, nó giống như một vết sẹo không bao giờ lành hẳn, nhìn tưởng ổn nhưng chỉ cần chạm nhẹ là nhức nhối. Tôi nhận ra mình không còn tin bạn gái nữa, dù rất cố. Có lúc tôi nghĩ, có lẽ trên đời này chẳng còn ai tốt để mình tin, yêu ai rồi cũng bị phản bội. Rồi tôi hiểu, suy nghĩ đó chỉ khiến mình mắc kẹt mãi trong quá khứ, người làm mình tổn thương không đại diện cho tất cả. Việc mình đóng chặt lòng không phải là chiến thắng mà là tự trừng phạt. Thế nhưng để làm được như những gì đang nghĩ, liệu có dễ dàng không? Mong các bạn chia sẻ cùng tôi.
Hoàn Thành