Bỏ mọi thứ về quê yêu anh, tôi nhận lại cái kết không mong muốn

11/01/2026 21:00

Anh không hơn những người từng theo đuổi tôi, nhưng khi yêu rồi, với tôi anh là tất cả; tôi yêu anh rất chân thành.

Tôi 26 tuổi, bố mất sớm, gia đình không khá giả nên sớm tự lập, tự lo cho cuộc sống của mình. Khi bạn bè còn cắp sách đến trường, tôi đã bắt đầu đi làm, bươn chải mưu sinh. Là cô gái tỉnh lẻ, một mình vào Nam ra Bắc lập nghiệp, cuộc sống nhiều vất vả, luôn ý thức rằng mình phải tự đứng trên đôi chân của chính mình, chưa bao giờ cho phép bản thân dựa dẫm vào ai.

Có lẽ vì hoàn cảnh khó khăn nên tôi lúc nào cũng vùi đầu vào công việc. Tôi từng yêu một người rất sâu đậm nhưng vì hoàn cảnh, anh theo gia đình sang nước ngoài. Chúng tôi chia tay khi tình cảm còn rất nhiều. Từ đó, tôi không còn tin vào tình yêu, cũng không hứng thú với việc hẹn hò. Tôi lao vào công việc để quên đi mọi thứ. Có quãng thời gian tôi suy sụp nặng nề, rồi vẫn tự mình vượt qua, bởi biết bản thân còn quá nhiều thứ phải lo.

Bỏ mọi thứ về quê yêu anh, tôi nhận lại cái kết không mong muốn

Hơn hai năm sau đó, tôi không mở lòng với bất kỳ ai. Tôi là cô gái nhỏ nhắn, ngoại hình dễ nhìn, tính cách hòa đồng nên được nhiều người để ý, thế nhưng tôi đều từ chối. Một phần vì tổn thương cũ còn quá lớn, phần khác tôi đã quen với cuộc sống một mình và sợ thêm một lần xáo trộn. Tôi chọn sống cùng sự cô đơn.

Dù trong lòng luôn khao khát một cuộc sống tốt hơn, tôi chưa từng nghĩ đến việc yêu hay cưới một người giàu có. Tôi mặc cảm về hoàn cảnh gia đình nghèo, sợ sự chênh lệch sẽ khiến mình khó sống, không muốn gia đình bị đem ra so sánh. Tôi hiểu sức mạnh của đồng tiền và càng không muốn tình yêu bị chi phối bởi điều đó. Tôi luôn nghĩ, nếu có yêu, tôi chỉ yêu người có hoàn cảnh giống mình để cùng nhau cố gắng, không tham vọng giàu sang.

Ở tuổi tôi, bạn bè ở quê nhà đã con bồng con bế. Mẹ lo tôi mải mê công việc quên chuyện chồng con nên thường xuyên hối thúc. Thương mẹ đã lớn tuổi, tôi cũng thử gặp gỡ một vài người nhưng không có cảm xúc nên lại thôi. Sau đó, mẹ muốn tôi lấy người cùng quê, gần nhà để mẹ yên lòng. Nghe lời mẹ, tôi thu xếp công việc về quê ở một thời gian tìm hiểu. Tôi nhanh chóng hòa nhập, được nhiều người theo đuổi nhưng vẫn không rung động. Mẹ sốt ruột đi xem bói, thầy nói tôi vướng duyên âm, phải cắt. Tôi làm lễ theo ý mẹ rồi lại tiếp tục lên Hà Nội làm việc, coi chuyện tình cảm là tùy duyên.

Cho đến một tối mùa thu, sau ngày tồi tệ, bao cảm xúc dồn nén trong tôi bỗng vỡ òa. Tôi đi ăn với bạn, uống một cốc bia rồi về phòng trọ, bật nhạc không lời và khóc nức nở. Chưa bao giờ tôi thấy mình cô đơn và yếu đuối đến vậy, chưa bao giờ tôi khao khát được dựa vào một ai đó. Đúng lúc ấy, điện thoại reo, là anh, một người hơn tôi vài tuổi, quen tình cờ qua mạng xã hội khi tôi về quê. Chúng tôi chỉ nói chuyện xã giao, chưa từng gặp mặt. Trong men say và cảm xúc hỗn độn, tôi kể hết nỗi lòng mình cho anh nghe, khóc suốt cả tiếng đồng hồ. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ lắng nghe.

Tôi vốn là người kín đáo, luôn tỏ ra mạnh mẽ để không ai thương hại. Có lẽ tối hôm đó là lần hiếm hoi tôi sống thật với cảm xúc của mình. Sau đêm ấy, chúng tôi thường xuyên liên lạc. Những lời hỏi han giản dị nhưng ấm áp khiến tôi dần mở lòng. Một thời gian sau, anh xin địa chỉ nhà tôi ở quê để ghé thăm mẹ. Anh trai tôi vừa mất, tôi nghĩ có người qua lại mẹ đỡ buồn nên đồng ý. Sau buổi gặp, mẹ gọi điện nói anh hiền lành, tử tế, khuyên tôi thử tìm hiểu. Tôi chỉ cười, nói chúng tôi là bạn.

Rồi anh ra Hà Nội công tác và hẹn gặp tôi. Lần gặp đầu tiên ấy, tôi không hiểu vì sao lại tin vào tình yêu đến vậy. Không cần tán tỉnh cầu kỳ, chỉ một lần gặp, tôi đã biết mình sẽ trao hết những tình cảm cất giữ bấy lâu cho anh. Cảm giác thân quen đến lạ, như thể đã yêu nhau từ rất lâu.

Dù anh không hơn những người từng theo đuổi tôi, nhưng khi yêu rồi, với tôi anh là tất cả. Tôi yêu anh rất chân thành. Sau đó, chúng tôi liên lạc mỗi ngày. Không lâu sau, tôi quyết định nghỉ việc ở Hà Nội, bỏ lại công việc ổn định để về quê gần anh, mang theo trái tim đầy hy vọng. Đến nay, chúng tôi bên nhau gần sáu tháng, yêu thương nghiêm túc, đã ra mắt hai bên gia đình và dự định cưới vào năm sau. Tuy nhiên, trong quá trình yêu, tôi luôn cảm nhận anh có điều gì đó giấu trong lòng. Sự im lặng ấy khiến chúng tôi nhiều lần mâu thuẫn. Tôi muốn chia sẻ mọi chuyện với anh, nhưng anh lại chọn giữ kín. Cho đến hôm nay, anh nói muốn chia tay vì không muốn tôi khổ, vì hiện tại chưa lo được cho tôi, gia đình anh lại hờ hững.

Tôi nói rõ rằng không cần vật chất, nếu cần tôi đã chọn người khác. Tôi đến với anh chỉ vì yêu, thế nhưng anh vẫn kiên quyết rời xa. Trong đầu tôi là hàng trăm câu hỏi: anh có người khác, quay về với người cũ, hay vì gia đình ngăn cản? Cuối cùng, tôi vẫn chọn tin rằng anh đang chịu áp lực nào đó mà không thể nói ra. Tôi rất muốn cùng anh tháo gỡ, cùng cố gắng cho tương lai. Bỏ anh, tôi vẫn còn nhiều cơ hội, nhưng nghĩ đến việc để anh một mình đối mặt mọi thứ, tôi không đành lòng. Giờ đây, tôi thật sự không biết phải làm sao. Mong mọi người cho tôi một lời khuyên.

Diệp Hoa