6 năm chờ ghép thận của cậu bé 'lính chì' Quảng Trị

12/01/2026 00:13

Chỉ còn ít ngày nữa ca ghép thận định mệnh sẽ diễn ra, nhưng bé Gia Bảo, 8 tuổi, vẫn đang phải thở oxy trong phòng cấp cứu vì suy tim và tràn dịch màng phổi.

Bé Nguyễn Trần Gia Bảo vốn sinh ra khỏe mạnh ở xã Khe Sanh, Quảng Trị. Nhưng năm 2 tuổi, bụng em bỗng dưng căng phồng, phù nề bất thường. Sau hành trình ngược xuôi từ Nam ra Bắc tìm bệnh, gia đình chuyển về Bệnh viện Trung ương Huế. Tại đây, cậu bé được đưa thẳng lên tầng 5 - Khoa Ung bướu Nhi.

Trong thế giới của những bệnh nhi, tầng 5 là nơi ám ảnh.

"Lúc đầu vào đây chúng tôi hoảng loạn. Nhìn những đứa trẻ xung quanh, có bé đầu trọc lóc vì hóa trị; có bé nay còn vui chơi, mai giường bệnh đã trống trơn, chúng tôi không dám tưởng tượng con mình cũng nằm trong số đó", chị Trần Thị Hạnh, 37 tuổi, nhớ lại.

Hơn một tháng chờ kết quả sinh thiết là chuỗi ngày "địa ngục trần gian". Rồi ngày định mệnh cũng đến. Anh Nguyễn Ngọc Tiến, 35 tuổi, lao từ phòng bác sĩ về, ôm con khóc rống lên. Thấy chồng khóc, chị Hạnh rụng rời nghĩ "con mình bị K rồi".

"Không phải ung thư!", anh Tiến vừa khóc vừa cười, lặp đi lặp lại câu nói ấy. Ba người ôm chầm lấy nhau, những giọt nước mắt lăn dài vì nhẹ nhõm.

Bé Gia Bảo và bố tại Bệnh viện TW Huế, chiều 6/1. Ảnh: Gia đình cung cấp
Bé Gia Bảo và bố tại Bệnh viện TW Huế, chiều 6/1. Ảnh: Gia đình cung cấp

Bảo được chuyển xuống tầng 3 - Khoa Thận Nội tiết. Nhưng cậu bé rơi vào căn bệnh khác nghiệt ngã không kém. Bảo mắc hội chứng thận hư, đột biến gene bẩm sinh kháng mọi loại thuốc. Không có thuốc tiêu diệt mầm bệnh, em chỉ có thể uống thuốc ức chế để cầm cự.

Từ đó, bệnh viện thành nhà. Vì thuốc đặc trị nằm ngoài danh mục bảo hiểm, gia đình phải tự gồng gánh. Một hộp thuốc 23 triệu đồng chỉ uống được gần hai tháng, chưa kể hàng tá thuốc bổ trợ khác.

Cơ thể nhỏ bé của Bảo cứ thế oằn mình trước những liều thuốc "nặng đô". Dù vậy, quả thận vẫn suy kiệt dần. Khi lên 6, em suy thận giai đoạn 3. 7 tuổi, bệnh tiến triển sang giai đoạn 4. Và đầu năm 2025, bác sĩ thông báo em chạm ngưỡng 5 - giai đoạn cuối. Con đường duy nhất để sống là ghép thận.

Gia đình chạy đua làm hồ sơ. Anh Tiến xét nghiệm không hợp, hy vọng dồn cả vào chị Hạnh. Trớ trêu, chị lại phát hiện bị lao tiềm ẩn và viêm dạ dày, mất 5 tháng điều trị mới dứt điểm.

Trong thời gian chờ ghép, Gia Bảo được đặt ống thông lọc màng bụng. Ngôi nhà cấp 4 ở Khe Sanh biến thành bệnh viện thu nhỏ, chị Hạnh buộc phải trở thành y tá bất đắc dĩ.

Mỗi tháng một lần, họ tới viện khám một lần, lúc về chở theo 2,4 tạ dịch lọc. "Ngày 4 lần, cứ 5h sáng, 11h trưa, 17h chiều và 23h đêm, hai mẹ con lại đánh vật với dây truyền và dịch lọc", chị Hạnh kể.

Những ngày đầu, tay chị run bần bật khi cầm kim tiêm. Thuê người ngoài không ai dám nhận vì sợ rủi ro trên cơ thể đứa trẻ quá yếu ớt. Người mẹ mất một tháng ròng học từng thao tác từ điều dưỡng: sát khuẩn ống thông, thay băng, thậm chí tự chích thuốc tạo máu cho con.

"Nhiều đêm nhìn con nằm im lìm, cái bụng căng tròn như quả bóng nước, tôi vừa thay băng vừa thì thầm xin lỗi vì làm con đau", người mẹ kể.

Đau đớn thể xác không làm cậu bé 8 tuổi gục ngã. Khác với những đứa trẻ cùng trang lứa thường gào khóc khi thấy bóng áo blouse trắng, Bảo chai lì với mũi kim. Từ năm 3 tuổi, mỗi lần lấy máu hay tiêm truyền, em tự động chìa tay ra.

Có lần đang lọc màng bụng, nhìn mẹ loay hoay với đống dây nhợ, Bảo thỏ thẻ: "Mẹ ơi, nhà mình nghèo quá rồi. Con phải tự cố gắng. Khỏe lại con sẽ chăm em cho mẹ. Sau này lớn con đi làm nuôi mẹ". Câu nói của con trẻ khiến người mẹ nghẹn ngào: "Mẹ chỉ cần con khỏe lại như bạn bè thôi".

Dù mỗi ngày lọc 4 lần, Bảo vẫn tranh thủ đến trường buổi chiều. Ở lớp, em là "nhân vật đặc biệt". Vì tay yếu, chi chít vết tiêm không cầm nổi bút, các bạn tranh nhau viết hộ bài, xách cặp giúp.

Thầy cô dặn không xô đẩy kẻo vỡ mối lọc của Bảo, lũ trẻ hiểu chuyện, giờ ra chơi vây quanh bảo vệ bạn. "Những ngày đến lớp là liều thuốc tinh thần giúp con quên đi bệnh tật", chị Hạnh nói.

Bé Gia Bảo thường xuyên phải có bình oxy bên cạnh. Ảnh: Gia đình cung cấp
Bé Gia Bảo thường xuyên phải có bình oxy bên cạnh. Ảnh: Gia đình cung cấp

Tháng 9 vừa qua, sức khỏe Bảo lao dốc. Dịch tràn màng phổi, tim suy yếu khiến phương pháp lọc màng bụng không còn đáp ứng. Ống thông được tháo bỏ, em chuyển sang chạy thận nhân tạo.

Lần đầu ra hội đồng ghép, bác sĩ lắc đầu vì cậu bé 15 kg "da bọc xương". Về phòng, Bảo lao vào cuộc chiến tự "nhồi" ăn. Lúc nào ăn, em cũng lẩm bẩm như thần chú: "Ăn để còn được ghép. Ghép thận khỏe rồi sẽ được đi chơi với em, đi học với bạn". Nhìn con ăn nhiều không tăng được lạng nào, vợ chồng anh Tiến lòng quặn thắt.

Nỗ lực ấy đã được đền đáp cách đây nửa tháng khi bác sĩ gật đầu đồng ý. Bảo mừng lắm. Thằng bé mượn điện thoại mẹ gọi khoe khắp nơi. Tin Bảo được ghép lan ra khắp khoa, ai cũng chạy đến chúc mừng "chàng lính chì".

Ca đại phẫu dự kiến diễn ra vào thứ Tư, ngày 14/1. Chi phí cho ca ghép và hậu phẫu ước tính khoảng 700 triệu đồng - con số khổng lồ với một gia đình đang gánh khoản nợ gần 1 tỷ.

Trong căn nhà cấp 4 tuềnh toàng, cái nghèo đã bám rễ ba đời nay. Bà nội Bảo mất vì ung thư hai năm trước. Ông nội phải nghỉ làm để chăm cô ruột của Bảo - người bị bại liệt do chất độc da cam 39 năm qua.

Nhưng đứng trước cơ hội sống duy nhất của con, anh Tiến quả quyết: "Chỉ cần cứu được con, nợ nần bao nhiêu vợ chồng tôi cũng cày cuốc trả được".

Vài tuần nay, sức khỏe Bảo báo động hơn. Những chuyến xe đẩy vào phòng cấp cứu dày đặc. Đêm 7/1, chị Hạnh cho biết bé Bảo vẫn đang trong phòng cấp cứu từ 10h sáng vì khó thở. Phía sau cánh cửa đóng kín, các bác sĩ đang dốc sức giữ nhịp tim cho cậu bé, để em đủ sức bước vào trận đánh lớn.

"Vợ chồng tôi ở bên ngoài chỉ biết cầu mong một ngôi sao may mắn cho con", người mẹ nói.

Phan Dương

Với mục tiêu thắp lên niềm tin cho bệnh nhi có hoàn cảnh khó khăn, Quỹ Hy vọng kết hợp với Ông Mặt trời triển khai chương trình Mặt trời Hy vọng. Thêm một sự chung tay của cộng đồng là thêm một tia sáng gửi tới thế hệ tương