Tôi mang đúng 15 triệu về quê ăn Tết dù thu nhập 50 triệu

12/01/2026 00:00

Với tôi Tết là để trở về nghỉ ngơi chứ không phải dịp chứng minh thu nhập.

Tôi đang sống và làm việc ở thành phố, có thu nhập khoảng 50 triệu đồng mỗi tháng. Con số này, với nhiều người ở quê tôi, là "khá giả", thậm chí có phần dư dả. Nhưng mỗi lần về quê ăn Tết, tôi chỉ mang theo đúng khoảng 15 triệu đồng tiền mặt, không hơn. Tôi nói rõ điều này ngay từ đầu, bởi tôi biết sẽ có người đọc đến đây và lập tức gắn cho tôi hai chữ: "keo kiệt".

Tôi thường lì xì cho trẻ nhỏ trong họ 20.000 đồng một bao, thân lắm thì 50.000 đồng. Với bố mẹ, tôi mừng tuổi mỗi người 500.000 đồng. Trước Tết vài tuần, tôi đã gửi thêm vài triệu để bố mẹ sắm sửa, mua quà, lo việc trong nhà. Ngoài ra, tôi gần như không biếu xén họ hàng xa. Ai chê, ai xì xào, tôi đều nghe thấy. Nhưng tôi không bận tâm. Với tôi, Tết không phải là dịp để chứng minh thu nhập.

Thực ra, những năm mới đi làm, thu nhập của tôi chỉ 12-15 triệu đồng một tháng, nhưng Tết nào cũng cố mang thật nhiều tiền về quê. Có năm tôi rút gần hết tiền tiết kiệm trong năm, phát lì xì dày, biếu họ hàng, mời cơm cỗ không tiếc. Khi đó, tôi thấy mình "oai". Nhưng sau Tết là chuỗi ngày tôi phải "thắt lưng buộc bụng", trả nợ thẻ tín dụng, lo lắng cho những khoản chi phát sinh.

Giờ thì khác. Khi thu nhập đã tăng lên, tôi lại chi tiêu Tết dè dặt hơn, vì tôi hiểu rõ hơn giá trị của tiền và sức lao động của chính mình. 50 triệu một tháng nghe có vẻ lớn, nhưng sau khi trừ tiền nhà, sinh hoạt, bảo hiểm, tiết kiệm, đầu tư cho bản thân và gia đình nhỏ, số tiền "thực sự rảnh tay" không hề nhiều như mọi người tưởng.

>>Áp lực 50 triệu đồng giữ thể diện về quê ăn Tết

Tôi cũng không tin rằng giá trị của một cái Tết nằm ở số tiền mình bỏ ra. Trẻ con nhớ Tết vì được nghỉ học, được ăn bánh kẹo, được mặc đồ mới, chứ không phải vì phong bao 20 K hay 100 K. Bố mẹ tôi cần con cái về nhà ăn bữa cơm đủ mặt hơn là thêm vài triệu đồng mừng tuổi mang tính hình thức.

Cái khiến tôi mệt mỏi nhất mỗi dịp Tết không phải là chi tiêu, mà là áp lực phải "tròn vai". Thu nhập khá thì phải lì xì dày. Đi làm thành phố thì phải biếu nhiều. Ít tiền thì bị soi, nhiều tiền thì bị mặc định là "phải cho". Tết dần trở thành một bài toán tài chính hơn là một khoảng nghỉ tinh thần.

Tôi chọn cách bước ra khỏi vòng xoáy đó. Tôi chi tiêu trong khả năng và theo giá trị của mình. Tôi không vay mượn để làm đẹp mặt. Tôi không tiêu tiền chỉ để tránh lời ra tiếng vào. Với tôi, keo kiệt là khi có mà không dám cho người thật sự cần. Còn chi tiêu có giới hạn là một lựa chọn tỉnh táo.

Có thể với nhiều người, 15 triệu mang về quê là không xứng với mức thu nhập 50 triệu. Nhưng Tết, suy cho cùng, là để trở về nghỉ ngơi, kết nối và hồi phục năng lượng sau một năm làm việc. Không phải để tự khoác lên mình những gánh nặng tài chính không đáng có.

Tốn kém hay không, hào phóng hay dè sẻn, đó là quyền lựa chọn của mỗi người. Và tôi nghĩ, Tết sẽ nhẹ nhõm hơn rất nhiều nếu chúng ta bớt so đo tiền bạc, và bớt dùng tiền để đo lòng nhau.

Binh Le