Tôi bắt gặp chồng "vào nhầm phòng" của chị giúp việc lúc nửa đêm

Giang Hà 12/01/2026 06:00

Vừa bật điện lên, tôi bất ngờ thấy chồng đẩy cửa phòng chị Hương đi ra. Thấy tôi, anh đứng sững tại chỗ. Tôi chưa kịp hỏi gì, anh đã kéo tay lôi về phòng ngủ, nhỏ giọng phân trần...

Vợ chồng tôi năm nay đều 36 tuổi. Chồng tôi làm nghề dạy lái xe ô tô, còn tôi làm chủ một cửa hàng buôn bán nội thất. Vì đặc thù nghề nghiệp giờ giấc không ổn định: Đi sớm về muộn, không có ngày nghỉ nên tôi buộc phải thuê giúp việc để lo chuyện nhà cửa và đưa đón chăm sóc cô con gái nhỏ.

Thật ra, hồi tôi mới sinh con và nuôi con nhỏ, mẹ chồng có lên hỗ trợ một thời gian. Tuy nhiên, 2 năm trước, bố chồng tôi bị tai nạn xe máy gãy xương đùi. Bà về quê chăm ông đúng thời điểm cuối năm tôi rất bận.

Biết con gái cần người, mẹ giới thiệu chị Hương - con gái bạn thân của mẹ - người cùng làng lên hỗ trợ tôi một thời gian.

Chị Hương 42 tuổi, người nhỏ nhắn, ngoại hình hơi xấu xí. Có lẽ vì ngoại hình không vừa mắt đàn ông nên đến nay chị vẫn chưa chồng.

Lần đầu gặp, tôi không có mấy cảm tình, dự định để chị thử việc vài hôm rồi kiếm lý do cho chị nghỉ. Không ngờ, tính tình chị ấy lại đối lập hẳn với vẻ bề ngoài. Chị dịu dàng, ăn nói dễ nghe, làm việc nhanh nhẹn, khéo léo. Đặc biệt, chị nấu ăn rất ngon.

Tôi bắt gặp chồng vào nhầm phòng của chị giúp việc lúc nửa đêm - 1
Chồng tôi đi ra từ phòng chị giúp việc vào lúc nửa đêm (Ảnh minh họa: Freepik).

Chị kể, ở quê, ngoài những vụ mùa, chị tham gia một nhóm nấu ăn trong làng chuyên đi nấu cỗ cho đám cưới, đám giỗ, hội hè nên hầu như món gì chị cũng biết làm. Đây thực sự là ưu điểm tôi đánh giá cao nhất về chị vì chồng tôi rất kén ăn, bản thân tôi lại khá vụng về bếp núc.

Từ ngày có chị Hương tới nhà, tôi hoàn toàn yên tâm giao phó việc nhà cho chị. Nhà cửa lúc nào cũng sạch sẽ. Con gái được chăm lo chu đáo. Kể cả bữa ăn hàng ngày tôi cũng để chị lên thực đơn, không cần phải bận tâm sáng, trưa, chiều ăn món gì cho ngon, cho đủ dinh dưỡng.

Những hôm tôi bận đơn hàng và khách hàng về muộn, chồng tôi đi nhậu liên hoan với học trò, chị thay tôi dạy cho con gái nhỏ học, dỗ con đi ngủ đúng giờ. Có thời điểm, mẹ tôi ốm nặng đi viện, ban ngày ở cửa hàng, tối đến tôi phải vào viện thay ca chăm mẹ, chị Hương thay tôi quán xuyến toàn bộ việc trong nhà đâu ra đó.

Chính vì chị ấy tốt như vậy, tôi không tiếc chị thứ gì. Ngoài lương hàng tháng tôi trả chị cao hơn giúp việc nhà người khác, thỉnh thoảng tôi còn cho thêm. Mỗi dịp chị có việc về nhà, tôi không quên chuẩn bị quà biếu cho ông bà. Quần áo của chị mỗi năm tôi đều mua mới cho chị đủ mặc.

Hai năm qua, vợ chồng tôi đối xử với chị như người thân. Con gái tôi từ bao giờ cứ mở miệng là “bác Hương của con”. Nhiều tối con còn đòi ngủ cùng phòng với bác. Đối với tôi mà nói, chị Hương đúng là hơn cả một người giúp việc mà tôi mong muốn.

Thế nhưng, một ngày tôi bắt gặp một chuyện.

Hôm đó, tôi bất ngờ tỉnh dậy lúc giữa đêm. Thực ra, tôi rất ít khi thức giấc vào giờ đó. Nhưng hôm ấy, vì buổi tối có mời một đối tác làm ăn đi ăn cơm. Nể khách mời, tôi có uống mấy chén rượu. Về nhà, chỉ kịp thay quần áo là ngủ không hay biết gì.

Quá khuya, tôi tỉnh giấc vì khát nước. Trong ánh đèn ngủ lờ mờ, chỉ có tôi nằm trên giường, không thấy chồng đâu. Tôi nghĩ là chồng tôi chắc dậy đi vệ sinh nên lấy chai nước để sẵn trên bàn cạnh giường uống rồi lại nằm ngủ.

Nhưng tôi không ngủ lại được, nằm mãi cũng không thấy chồng vào. Tự nhiên tôi nghĩ dại, có khi nửa đêm trời lạnh, chồng tôi ra khỏi phòng có gặp chuyện gì không? Nghĩ vậy, tôi rời khỏi giường, lần theo cầu thang xuống tầng 1.

Vừa bật điện lên, tôi bất ngờ thấy chồng tôi khẽ khàng đẩy cửa phòng chị Hương đi ra. Thấy tôi, anh đứng sững tại chỗ. Tôi chưa kịp hỏi gì, anh đã kéo tay lôi về phòng ngủ, nhỏ giọng phân trần: “Anh dậy đi vệ sinh, không hiểu mắt nhắm mắt mở kiểu gì mà vào nhầm phòng. May mà không làm chị Hương tỉnh giấc lại tưởng trộm thì nguy...”.

Nói rồi, anh bế tôi lên giường, vòng tay ghì tôi rồi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Nhưng tôi thì không ngủ nổi. “Đi nhầm phòng”, cái lý do này có thể tin không? Phòng vợ chồng tôi ở tầng 2, còn phòng chị Hương ở tầng 1. Nếu đi vệ sinh, anh cũng phải tỉnh táo đi từ tầng 2 xuống, liệu có đến mức chưa tỉnh ngủ mà vào nhầm phòng?

Nhưng nghĩ là nghĩ vậy, tôi cũng không dám nghĩ xa hơn. Chị Hương đúng là có nhiều ưu điểm. Nhưng với đàn ông, chẳng phải ngoại hình phụ nữ vẫn là quan trọng nhất? Nhan sắc chị Hương, đến tôi là phụ nữ còn thấy khó coi, huống hồ là đàn ông. Mà chồng tôi có vợ xinh xắn, trẻ trung như tôi, không có lý do gì để phát sinh ý đồ với một chị giúp việc vừa lớn tuổi vừa xấu xí.

Nhưng khi tôi kể chuyện chồng tôi nửa đêm đi vệ sinh vào nhầm phòng chị giúp việc, cô bạn thân của tôi nói dứt khoát: “Cho chị kia nghỉ việc ngay, kẻo có khi gia đình
cậu đang đứng trước cơn bão giông mà chưa nhìn rõ. Người ta vẫn bảo, con đường đến trái tim đàn ông đi qua cái dạ dày đó thôi. Chị ấy nấu ăn rất ngon mà.

Vả lại, nếu ngoại hình xấu, nhìn lâu cũng sẽ thành quen mắt. Tắt đèn rồi, nhà ngói cũng như nhà tranh, mà một cái lạ thì bằng một tạ cái quen, ai biết đâu được. Có khi họ vụng trộm với nhau lâu rồi mà kín đáo quá hoặc do cậu chủ quan nên không biết đấy thôi”.

Câu nói của cô bạn khiến tôi hoang mang tột độ. Về nhà, tôi theo dõi thái độ của hai người, không có gì bất thường cả. Chị ấy vẫn một "cô" hai "chú", xưng hô lễ phép, chừng mực. Chồng tôi ngoài thỉnh thoảng nhờ chị ấy làm nọ, làm kia cũng không có biểu hiện gì lạ.

Nói về chuyện chăn gối, vợ chồng tôi vẫn đều đặn, nồng nhiệt. Tình cảm chồng dành cho tôi chưa từng thay đổi, dù là trước hay sau khi có chị Hương sống cùng nhà. Thật ra, ngoài cái lần tôi bắt gặp chồng “vào nhầm phòng” của chị Hương lúc nửa đêm kia thì chưa có chuyện gì khiến tôi nghĩ ngợi thêm cả.

Với hoàn cảnh gia đình tôi, một người giúp việc là rất cần thiết. Nếu cho chị Hương nghỉ, tôi thật sự không biết tìm đâu một người vừa tốt tính, vừa sạch sẽ, chu đáo lại vừa nấu ăn ngon như chị. Nhưng tôi lại sợ, để chị ở trong nhà, biết đâu lại là “nuôi ong tay áo”, mất chồng ngày nào không hay...

Để chị Hương giúp việc trong nhà thì lo lắng, mà cho chị nghỉ việc thì áy náy sợ mình nghĩ hàm oan cho người tốt. Tôi nên làm thế nào?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Giang Hà