Ngột ngạt khi sống cùng bố mẹ chồng
Tôi trở nên cẩn trọng trong từng lời ăn tiếng nói, sợ vô tình làm không khí gia đình nặng nề.
Tôi 32 tuổi, kết hôn được gần ba năm, mang thai ở tháng thứ năm và đang sống chung với bố mẹ chồng. Trước khi cưới, tôi cũng từng đắn đo chuyện ở riêng, nhưng khi ấy kinh tế chưa vững, lại nghĩ bố mẹ già cần con cái bên cạnh nên gật đầu cho qua. Tôi tin chỉ cần mình khéo léo, chịu khó thì mọi thứ rồi sẽ ổn.
Những tháng đầu, tôi cố gắng hòa nhập. Sáng dậy sớm nấu ăn, tối về dọn dẹp nhà cửa, cuối tuần theo mẹ chồng đi chợ. Tôi nghĩ chỉ cần mình làm đủ tốt thì sẽ được ghi nhận. Nhưng sống chung rồi mới hiểu, mọi thói quen, nếp sinh hoạt đã hình thành từ rất lâu, và tôi không có quyền làm khác.
Bữa cơm gia đình là lúc tôi căng thẳng nhất. Món ăn chỉ cần mặn nhạt hơn một chút là đã có lời nhắc. Có hôm tôi nấu món mới, mẹ chồng nhìn qua rồi bảo: "Nhà này không ai quen ăn kiểu đó". Tôi cười, lặng lẽ dọn sang một góc, trong đầu tự nhủ lần sau đừng thử làm gì khác nữa.

Chuyện chi tiêu cũng vậy. Tôi đi làm, có thu nhập riêng nhưng mỗi khoản mua sắm đều bị để ý. Từ cái áo mới, đôi giày mới cho đến mỹ phẩm, tôi đều nghe những câu hỏi vu vơ: "Mua làm gì nhiều thế?", "Con gái có chồng rồi thì giản dị thôi". Tôi không tranh luận, chỉ im lặng cho xong chuyện. Chồng tôi không vô tâm, nhưng anh quen với cách sống ấy từ nhỏ. Mỗi lần tôi góp ý, anh đều bảo rằng bố mẹ chỉ lo cho gia đình, em đừng nghĩ nhiều".
Dần dần, tôi học được cách nói ít lại. Có chuyện không vừa ý, tôi nuốt vào trong. Có suy nghĩ riêng, tôi giữ cho mình. Tôi trở nên cẩn trọng trong từng lời ăn tiếng nói, sợ vô tình làm không khí gia đình nặng nề. Tôi thực sự thấy mệt mỏi, căng thẳng mỗi khi tan ca về nhà. Nghĩ tới cảnh sau này sinh con, tôi lại thấy nản. Hy vọng nhận được lời khuyên từ mọi người.
Minh Huệ