Quán bar bờ sông Hương đập nhạc xuyên thẳng vào phòng ngủ nhà tôi

12/01/2026 11:00

Về đến nhà, thay vì được nghỉ ngơi sau một ngày làm việc, tôi lại bước vào một 'ca trực' khác - chịu đựng tiếng nhạc tra tấn.

Nhà tôi ở Huế, cách một quán bar ven sông Hương cả cây số. Khoảng cách ấy, tôi từng tin, là đủ để giữ cho cuộc sống gia đình mình yên tĩnh. Nhưng tôi đã nhầm. Từ khoảng 5 giờ chiều cho đến tận sáng hôm sau, suốt nhiều tuần liền, tiếng nhạc sàn từ quán bar ấy dội về không ngừng. Không phải thứ âm thanh mơ hồ xa xa, mà là những nhịp bass đập "đùng đùng", xuyên qua không gian, xuyên qua đêm tối, xuyên thẳng vào giấc ngủ của người dân.

Tôi không thể ngủ. Không chỉ là khó ngủ, mà là hoàn toàn bất lực trước thứ âm thanh ấy. Về đến nhà, thay vì được nghỉ ngơi sau một ngày làm việc, tôi lại bước vào một "ca trực" khác - chịu đựng tiếng ồn.

Tôi đã phản ánh nhiều lần nhưng rồi mọi thứ vẫn vậy: nhạc vẫn mở, đêm vẫn rung, còn người dân thì mệt mỏi. Đó là cảm giác bất lực ngay chính nơi mình sống. Huế - trong tôi và trong suy nghĩ của rất nhiều người - là thành phố của sự trầm lắng, của nhịp sống chậm, của không gian văn hóa và sự yên bình. Ít nhất, sự yên bình ấy cần được giữ ở những khu dân cư, nơi con người cần ngủ, cần hồi phục, cần sống.

Điều đáng nói là hiện nay, pháp luật đã có quy định khá rõ ràng về việc xử lý tiếng ồn. Nghị định 282/2025/NĐ-CP đã bỏ khung giờ "chỉ phạt ban đêm" như trước. Nghĩa là, gây tiếng ồn ảnh hưởng đến người khác thì bị xử lý, bất kể là ban ngày hay ban đêm.

Việc xử lý cũng không còn phụ thuộc hoàn toàn vào những con số đo đạc phức tạp. Chỉ cần hành vi gây ảnh hưởng thực tế đến đời sống xung quanh, dựa trên phản ánh của người dân và xác minh của lực lượng chức năng, đã có thể xem xét xử phạt. Mức phạt không lớn, nhưng đủ để nhắc nhở rằng quyền kinh doanh không thể đứng trên quyền được nghỉ ngơi của cộng đồng.

Vấn đề không nằm ở chỗ "có luật hay không?", mà là "luật có đi vào cuộc sống hay không?". Tôi viết những dòng này không phải để cản trở hoạt động kinh doanh của người khác. Tôi chỉ mong rằng, giữa phát triển du lịch, dịch vụ và đời sống người dân, cần có một ranh giới rõ ràng. Âm nhạc có thể sôi động ở nơi phù hợp, nhưng khu dân cư không thể trở thành "khán phòng bất đắc dĩ" suốt đêm dài.

Một thành phố đáng sống không chỉ được đo bằng số lượng quán xá hay sự nhộn nhịp về đêm, mà còn bằng khả năng bảo vệ giấc ngủ cho người dân của mình. Và với tôi, giấc ngủ ấy đã bị đánh cắp suốt nhiều tuần qua.

Hai