Chồng hơn 14 tuổi ít ân ái, không lẽ tôi phải ra ngoài giải quyết nhu cầu?

PV 12/01/2026 10:02

Không được chồng chạm vào, tôi sống trong một khoảng trống không tên, sự khao khát phải giấu kín vì sợ bị nhìn nhận như một người phụ nữ không đứng đắn.

Tôi kết hôn năm 21 tuổi qua mai mối. Thời điểm đó, chồng tôi đã 35 tuổi, có công việc ổn định, thu nhập tốt, tính cách điềm đạm. Trong mắt gia đình hai bên và bạn bè, đây là một cuộc hôn nhân an toàn. "Chồng già vợ trẻ là tiên", đứa bạn thân của tôi nói vậy.

Và tôi cũng tin như thế. Từ lúc mới quen nhau đến khi về chung một nhà, anh luôn chiều chuộng, đáp ứng mọi nhu cầu của tôi. 

Sau cưới vài tháng, tôi mang thai. Gần một năm đầu, cuộc sống tôi xoay quanh việc chăm con nhỏ. Tôi nghỉ việc ở nhà, chồng vẫn đi làm đều đặn, mỗi tháng đưa tiền đầy đủ, cuối tuần phụ tôi tắm con, dọn nhà. Tôi hãnh diện khoe với bạn bè vì có chồng lớn tuổi nhưng chu đáo, hơn khối anh chồng trẻ không biết phụ vợ. 

Thế nhưng, dần dần khi con cứng cáp hơn, tôi lại trăn trở vì một vấn đề khó nói. 

Suốt nhiều tháng trời, chồng hầu như không đụng đến tôi. Ban đầu, tôi nghĩ đó là giai đoạn mà cặp vợ chồng nào cũng phải trải qua sau khi có con, có thể chồng muốn chờ cho tôi hồi phục và con đỡ bám mẹ hơn. Vấn đề chỉ rõ ràng hơn khi con đã có thể ngủ riêng, chồng vẫn thờ ơ với tôi đến lạ.

Trước khi cưới, tôi chưa từng quan hệ tình dục và xem đó là điều tự hào của bản thân. Chồng cũng từng nói rất hạnh phúc khi tôi dành điều quý giá nhất của người con gái cho anh ấy. 

Thế nhưng, trong suốt nhiều tháng, anh không chủ động gần gũi. Không ôm, không hôn, không có những tiếp xúc thân mật. Nếu tôi không nhắc, có khi cả tháng trôi qua, hai vợ chồng không sinh hoạt. Những lần tôi chủ động gần gũi thì anh "vào việc" rất nhanh, không vuốt ve hay trò chuyện. Tôi cảm giác rõ đó là sự miễn cưỡng.

Tôi từng nghĩ có thể do cơ thể mình thay đổi sau sinh. Tôi cao 1,6m, sau sinh tăng gần 8kg, da có phần sạm đi. Nghĩ vậy, tôi giảm cân, mua đồ ngủ mới, chủ động ôm chồng khi đi ngủ, thậm chí chủ động gợi ý. Nhưng phản ứng của anh gần như không thay đổi.

Có lần tôi hỏi thẳng: “Anh có vấn đề gì về sức khỏe không?”. Anh trả lời ngắn gọn: “Không, anh chỉ mệt”. Tôi đề nghị đi khám tổng quát hoặc khám nam khoa, anh gạt đi, nói không cần thiết.

Tôi từng nghi ngờ anh có người khác. Tôi để ý điện thoại, lịch làm việc, các mối quan hệ xung quanh. Nhưng anh không có dấu hiệu ngoại tình. Anh không nhậu nhẹt, không nhắn tin mờ ám, tối đi làm về là ở nhà.

Đến bây giờ, chồng tôi vẫn làm tròn vai, đưa tiền đầy đủ, lo cho con, cư xử đúng mực. Ai nhìn vào cũng khen tôi tốt phước, lấy chồng lớn tuổi hơn được "cưng như trứng", "sống như nữ hoàng". Chỉ có tôi mới rõ, tâm hồn mình đang dần héo hon...

Chồng hơn 14 tuổi ít ân ái, không lẽ tôi phải ra ngoài giải quyết nhu cầu? - 1

Tôi phải chôn chặt những ham muốn của mình, không dám nói với ai (Ảnh minh họa: Sina).

Sự thiếu gần gũi kéo theo nhiều thứ khác. Chúng tôi không nói chuyện sâu với nhau. Anh trầm tính, thích yên tĩnh và vẫn giữ nếp sống cũ trước khi kết hôn. Tôi thì tính tình hoạt bát, muốn chia sẻ, muốn được trò chuyện nhiều hơn. Khi tôi nói về cảm xúc, anh thường im lặng hoặc cho rằng tôi nghĩ nhiều.

Nhiều đêm, tôi xoay mặt vào trong, nước mắt rơi ướt gối. Tôi vẫn là một người phụ nữ khao khát được yêu, được chạm vào, được ôm lấy. Vậy mà người "đầu ấp tay gối" với mình lại thờ ơ, lạnh nhạt. Chẳng lẽ tôi không đủ sức hấp dẫn với anh?

Có những lúc, ý nghĩ ra ngoài giải quyết nhu cầu xuất hiện trong đầu tôi, rất nhanh, rất thoáng, nhưng đủ khiến tôi hoảng sợ. Tôi sợ bị phát hiện, sợ gia đình tan vỡ, sợ con tôi lớn lên trong một mái nhà không trọn vẹn. Nhưng tôi cũng sợ cuộc sống này kéo dài nhiều năm thậm chí hàng chục năm nữa, trong khi tôi còn phơi phới tuổi xuân. 

Ngoài chuyện chăn gối không trọn vẹn ra, chồng tôi lại quá tốt. Cũng vì vậy, tôi không biết nói chuyện này với ai. Tôi không thể nói với bố mẹ rằng mình muốn ly hôn vì chồng không gần gũi. Tôi cũng không thể tâm sự với bạn bè rằng mình bị chồng lạnh nhạt, thờ ơ.

Nhưng càng ngày tôi càng mệt mỏi khi phải giả vờ rằng mọi thứ vẫn ổn. Tôi không biết liệu một cuộc hôn nhân đầy đủ trách nhiệm nhưng thiếu kết nối thể xác có thể kéo dài bao lâu.

Tôi không biết lựa chọn nào mới là đúng: Tiếp tục ở lại để giữ một gia đình trọn vẹn trên danh nghĩa, hay sống đúng với những khát khao của riêng mình. Xin hãy cho tôi lời khuyên.

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

PV