10 năm phải ăn Tết nhà nội trước vì chồng 'sợ người ta cười cho'
Tết là phải ở nhà nội trước chứ không người ta cười cho', chồng gạt phăng khi tôi ngỏ ý muốn một năm về ngoại ăn Tết trước.
Năm nào cũng vậy, từ 27, 28 Tết, tôi đã có mặt ở quê chồng để lo toan đủ thứ: dọn dẹp, nấu nướng, tiếp khách, chuẩn bị cúng kiếng. Đến mùng 3, khi Tết gần như đã qua, tôi mới được phép về nhà ngoại, sau khi mọi việc bên nội đã "xong xuôi". Thói quen đó không phải vì nhà tôi ở xa hay hoàn cảnh bất khả kháng, mà bởi một quan điểm đã ăn sâu trong suy nghĩ của chồng và gia đình chồng: phụ nữ lấy chồng thì Tết nhất phải lo bên nội trước.
Những năm đầu, tôi mới về làm dâu, muốn làm tròn bổn phận nên chấp nhận điều đó. Tôi tự an ủi mình: "Phong tục lâu nay như vậy, phận làm dâu thôi thì cũng đành phải theo". Tôi tự dặn lòng rằng "chỉ vài ngày Tết, cố gắng một chút cho êm ấm gia đình". Nhưng 10 năm trôi qua, sự chịu đựng ấy không còn là nhường nhịn nữa, mà trở thành một nỗi ấm ức âm thầm.
Bởi tôi cũng là con. Cha mẹ tôi cũng già đi từng năm. Mỗi cái Tết trôi qua là thêm một năm tôi không được đón giao thừa bên họ, không được sáng mùng Một thắp nén hương cho tổ tiên nhà mình, không được ăn bữa cơm đầu năm cùng cha mẹ trong cảm giác trọn vẹn.
Tôi từng đề nghị với chồng: "Hay năm nay mình về ngoại trước một, hai ngày?". Nhưng câu trả lời tôi nhận được luôn là: "Sao lại thế được? Tết là phải ở nhà nội trước chứ không người ta cười cho". Tôi chẳng biết "người ta" là ai? Và tại sao ánh nhìn của "người ta" với chồng lại quan trọng hơn cảm xúc của tôi?
>>Đau khổ tột cùng vì tranh cãi về ăn Tết nội hay ngoại
Tôi không phủ nhận vai trò của gia đình chồng, cũng không hề muốn bỏ bê trách nhiệm làm dâu. Nhưng tôi thấy bất công khi Tết nội được mặc định là "chính", còn Tết ngoại chỉ là "phụ". Bất công khi con trai thì được ở bên cha mẹ ruột suốt Tết, còn con gái sau khi lấy chồng gần như bị tước đi quyền đó. Chẳng lẽ chỉ vì giới tính mà quyền được sum họp đầu năm cũng khác nhau?
Cả năm tôi đã ở nhà chồng, lo việc lớn, bé cho bên nội. Vậy có sao ngay cả đến dịp Tết sum vầy mong muốn của tôi cũng phải xếp sau nhà chồng? Cũng vì chuyện này mà cứ gần đến Tết là vợ chồng tôi lại khẩu chiến. Tất nhiên, mọi lần tôi đều là người chịu thua trước để nhà cửa yên ấm. Nhưng thú thật, cái Tết ở nhà chồng ngày càng nhạt đến mức vô cảm với tôi. Tôi ở lại là vì bị ép buộc chứ không phải tự nguyện muốn thế.
Tôi nghĩ, nếu thật sự coi trọng sự công bằng và tình cảm gia đình, thì hoàn toàn có thể sắp xếp luân phiên: một năm Tết nội trước, một năm Tết ngoại trước. Không ai mất mát điều gì, chỉ là chia đều sự hiện diện và yêu thương. Con trai hay con gái đều là con. Cha mẹ bên nội hay bên ngoại đều đáng được con cái ở bên trong những ngày đầu năm, khi thời gian sum họp trở nên quý giá hơn bao giờ hết.
Xã hội đã thay đổi rất nhiều, phụ nữ ngày nay đi làm, đóng góp kinh tế, gánh vác gia đình không kém gì đàn ông. Nhưng trong những dịp quan trọng như Tết, tư duy "trọng nội khinh ngoại" vẫn tồn tại, âm thầm nhưng dai dẳng. Đây cũng là tiếng lòng của rất nhiều phụ nữ đã đi lấy chồng. Chúng tôi không đòi hỏi đặc quyền, chỉ mong được đối xử công bằng.