Nghe bạn trai trả lời điện thoại, tôi lập tức “bỏ của chạy lấy người”
Tôi cứ nghĩ, anh không muốn tôi cảm thấy áp lực khi yêu một người đàn ông đã có con riêng. Nhưng bây giờ thì tôi lại có cảm nhận khác. Cái giọng điệu của anh khi nhắc về vợ cũ khiến tôi thất vọng.
Tôi năm nay 27 tuổi, xuất thân từ tỉnh lẻ, trong một gia đình bố mẹ đều là công nhân. Từ nhỏ, dù đã cố gắng chăm chỉ học hành nhưng vì năng lực có hạn, tôi cũng chỉ đỗ vào một trường đại học bình thường, sau đó ra trường an phận với đồng lương nhân viên văn phòng eo hẹp.
Ưu điểm lớn nhất của tôi đó là được bố mẹ cho một dung mạo xinh đẹp. Từ khi mới dậy thì, tôi đã có nhiều bạn học lén gửi thư tình, tặng quà mỗi dịp ngày lễ. Càng lớn, càng nhiều chàng trai theo đuổi, tôi càng ý thức được vẻ đẹp của mình.
Thế nhưng, tôi không yêu đương lung tung, không cho phép bản thân dễ dãi trong chuyện tình cảm. Bởi tôi nhìn thấy rõ, những cô gái xinh đẹp dính vào yêu đương sớm, học hành dở dang, tình duyên lận đận. Đa phần họ đều cho rằng “hồng nhan bạc phận”, nhưng tôi lại nghĩ là bản thân họ đã không cho mình có thời gian và cơ hội để lựa chọn kỹ càng.

Tôi không dám đến với một người đàn ông nói xấu vợ cũ (Ảnh minh họa: Freepik).
Thời sinh viên và sau khi ra trường tôi cũng đã yêu vài người nhưng đó đều là những chàng trai trẻ giống như tôi, đang chập chững bước vào đời, chập chững tìm cho mình chỗ đứng. Họ cho tôi tình yêu nồng nhiệt của tuổi thanh xuân, nhưng không cho tôi cảm giác tin cậy và vững chãi của một người trưởng thành để bản thân có thể dựa dẫm.
Rồi tôi gặp anh, người đàn ông hơn tôi 10 tuổi, là quản lý cấp cao trong một công ty có vốn nước ngoài. Anh từng đổ vỡ hôn nhân. Sau ly hôn, con gái ở với vợ cũ, còn anh nhận trách nhiệm chu cấp hàng tháng theo luật định.
Bố mẹ, bạn bè, đồng nghiệp của tôi đều ngạc nhiên khi biết tôi yêu anh. Họ nói, tôi xinh đẹp như vậy, hà cớ gì lao đầu vào một người đàn ông từng có vợ, có con riêng cho phức tạp.
Nhưng tôi thì nghĩ, một người từng đổ vỡ như anh, chắc chắn sẽ càng biết trân trọng hạnh phúc. Quan trọng hơn, anh quan tâm, chiều chuộng, hết lòng vì tôi. Ở anh, tôi thấy sự trưởng thành, vững chãi và kinh tế tốt, có thể làm trụ cột cho một gia đình.
Tôi đã đưa anh về nhà giới thiệu với gia đình. Bố mẹ trước có phản đối, nhưng sau khi gặp anh cũng thừa nhận là anh “được”. Còn gia đình anh vừa gặp tôi đã bóng gió gần xa chuyện mau mau làm đám cưới.
Cuộc tình của tôi có thể sẽ đi đến một cái kết đẹp như tôi từng nghĩ, nếu không có một chuyện xảy ra.
Đó là vào Tết dương lịch vừa rồi, anh dẫn tôi đi ăn nhà hàng để cùng nhau đón chào năm mới. Bữa ăn đang diễn ra thì anh có điện thoại. Anh bấm máy nghe, sau đó cất giọng khó chịu: “Sao cứ lấy cớ con đòi bố làm gì? Cô không tự đưa con đi chơi được à? Việc của tôi là gửi trợ cấp hằng tháng đầy đủ, còn những chuyện khác, cô tự thu xếp đi, đừng hễ tý là gọi điện làm phiền tôi”.
Nói rồi, anh ấy tắt máy, nhìn tôi phân trần: “Mấy năm kết hôn, ngoài sinh được một đứa con ra, cô ấy chẳng làm được gì nên hồn. Tiền trợ cấp hằng tháng anh gửi không thiếu một đồng. Vậy mà lúc nào cũng gọi léo nhéo bảo con muốn bố về đưa đi chơi, thực ra là tìm lý do để bòn thêm tiền của anh. Sai lầm lớn nhất trong đời anh chính là lấy cô ấy”.
Mỗi lời anh nói ra đều mang theo sự chán nản, khó chịu. Tôi không nói gì, coi như chuyện chẳng liên quan gì tới mình. Tôi cũng không muốn không khí căng thẳng này làm ảnh hưởng đến bữa tối của chúng tôi.
Nhưng đêm đó về, tôi không ngủ được. Tôi chưa từng gặp vợ anh, cũng chưa từng gặp con gái anh. Lý do anh ly hôn như anh nói, là vì hai người họ càng sống chung càng thấy không hòa hợp.
Đã có lần tôi gợi ý muốn gặp con gái anh, muốn làm quen với cô bé nhưng anh gạt đi. Anh nói tôi không cần lo lắng, không phải lấy lòng một đứa trẻ con. Dù sao, con gái cũng sống với mẹ, có thích hay không thích tôi cũng chẳng là vấn đề.
Tôi cứ nghĩ, anh không muốn tôi cảm thấy áp lực khi yêu một người đàn ông đã có con riêng. Nhưng bây giờ thì tôi lại có cảm nhận khác. Cái giọng điệu của anh khi nhắc về vợ cũ khiến tôi thất vọng.
Dù gì, hai người họ cũng đã từng yêu nhau, từng có một quãng đời tươi đẹp hạnh phúc bên nhau. Bố mẹ có thể vì nhiều lý do mà không còn sống chung, nhưng đối với con cái, không phải chỉ cần trách nhiệm là đủ, còn cần tình yêu thương.
Anh coi việc mỗi tháng trợ cấp cho con một khoản tiền là hết trách nhiệm. Ly hôn vợ cũ rồi, tình không còn, nghĩa cũng không, lại còn buông lời hối hận. Chắc hẳn, vợ cũ anh sống với anh cũng chẳng vui vẻ, sung sướng gì.
Tôi đến với anh vì được chiều chuộng, vì anh có nền kinh tế vững vàng và có thể chăm lo cho cuộc sống của tôi. Tôi nhìn đời thực tế, không mơ mộng hão huyền.
Khi đang yêu nhau, tôi trong mắt anh ấy như một đóa hồng nhung mới nở. Đến khi lấy nhau rồi, tôi cũng sẽ sinh con, cũng sẽ nhiều lời, cũng sẽ thay đổi cả ngoại hình lẫn tính cách như hầu hết các bà vợ khác. Liệu lúc đó, có phải anh cũng thấy tôi chán ngán, phiền phức như vợ cũ của anh không?
Hai ngày sau đó, tôi gặp anh đề nghị thêm thời gian để bản thân cảm nhận rõ hơn về mối quan hệ của cả hai. Tôi nói, nhìn cách anh đối xử với vợ cũ và con gái, tôi cảm thấy lo lắng cho tương lai mình sau này. Không ai biết được tương lai của mình, nhưng nếu đã thấy gợn trong lòng thì tốt nhất nên dừng lại.
Anh ấy không chịu, nói tôi khác, vợ cũ anh khác. Có thể, tôi và vợ cũ anh khác nhau, nhưng anh thì có thể vẫn vậy, khó mà thay đổi. Trong một cuộc tình, nếu ta phân vân giữa việc nên đi tiếp hay dừng lại thì có lẽ lựa chọn dừng lại sẽ tốt hơn, phải không?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.