Tôi có bầu trước, ngày cưới mẹ bạn trai bắt phải đi cửa sau vào nhà

Hồng Anh 15/01/2026 05:00

Nếu hôm nay tôi chấp nhận đi cửa sau, thì cả đời này, trong mắt mẹ chồng và cả dòng họ nhà anh, tôi và con tôi sẽ mãi là những người không danh chính ngôn thuận sao?

Đêm nay, khi xung quanh mọi thứ đã chìm vào giấc ngủ, tôi vẫn ngồi đây, tay đặt lên bụng, nơi một sinh linh bé bỏng đang lớn dần từng ngày.

Đáng lẽ ra, đây phải là quãng thời gian hạnh phúc nhất của một người phụ nữ khi chuẩn bị làm vợ, làm mẹ. Thế nhưng, trái tim tôi lúc này chỉ thấy một khoảng trống và sự mông lung đến tột cùng.

Câu hỏi: “Có nên tiếp tục đám cưới này không?” cứ xoáy sâu vào tâm trí, khiến tôi cảm thấy bất an.

Tôi và anh yêu nhau hơn một năm. Chúng tôi sinh ra ở hai vùng quê khác nhau và gặp nhau ở Hà Nội. Khoảng cách địa lý giữa hai vùng quê không chỉ là những dặm đường dài, mà còn là sự khác biệt về lối sống và tư duy.

Tôi có bầu trước, ngày cưới mẹ bạn trai bắt phải đi cửa sau vào nhà - 1

Tôi không có tâm trí chuẩn bị cho đám cưới mà trong đầu chỉ nghĩ đến việc chia tay (Ảnh minh họa: Sohu).

Khi biết tin tôi có thai, chúng tôi vừa mừng vừa lo, cuống cuồng lên kế hoạch cho một đám cưới vào cuối năm nay. Tôi đã từng ngây thơ nghĩ rằng, đứa trẻ sẽ là sợi dây gắn kết hai gia đình. Nhưng tôi đã lầm.

Ngày đầu tiên anh dẫn tôi về ra mắt, tôi đã cảm nhận được cái nhìn lạnh lẽo, dò xét từ mẹ anh. Bà coi tôi như một “kẻ tội đồ” đã quyến rũ con trai bà. Đỉnh điểm của sự xúc phạm là bà còn gọi điện cho mẹ đẻ của tôi.

Bà “trách khéo” mẹ tôi không biết dạy con, để con gái chưa cưới đã có bầu. Tôi cảm nhận rõ sự coi thường từ ánh mắt, lời nói của bà. Lúc đó, tôi khóc cạn nước mắt, nhưng rồi lại tự trấn an mình: “Chỉ cần chúng tôi yêu nhau là đủ, mình sống với chồng chứ có sống với mẹ chồng cả đời đâu".

Nhưng sự nhẫn nhịn của tôi dường như chỉ khiến bà thêm lấn tới. Ngày dạm ngõ - ngày mà lẽ ra hai gia đình phải dành cho nhau sự tôn trọng nhất - lại trở thành một buổi “phán quyết” đầy nghiệt ngã.

Giữa bao nhiêu người, bà thản nhiên đưa ra những yêu cầu khắt khe. Đắng cay nhất, bà viện lý do tôi có bầu trước nên ngày cưới chỉ được đi cửa sau vào nhà.

Đi cửa sau? Tôi bàng hoàng nhìn sang anh, hy vọng một sự phản kháng, một lời bênh vực cho người phụ nữ đang mang cốt nhục của anh. Nhưng đáp lại chỉ là cái cúi đầu im lặng.

Anh nhu nhược đến đáng sợ. Sau đó anh giải thích, do kinh tế chưa ổn định, mọi việc cưới xin vẫn phải dựa vào bố mẹ, nên anh không có tiếng nói. Anh khuyên tôi: “Em chịu khó một chút, cưới xong rồi tính".

Tính thế nào khi ngay từ bước chân đầu tiên vào nhà chồng, tôi đã phải cúi đầu đi lối cửa phụ như một kẻ vụng trộm, tội lỗi? Tôi không sợ khổ, không sợ nghèo, nhưng tôi sợ sự khinh miệt.

Nếu hôm nay tôi chấp nhận đi cửa sau, thì cả đời này, trong mắt mẹ chồng và cả dòng họ nhà anh, tôi và con tôi sẽ mãi là những người không danh chính ngôn thuận sao?

Tôi tự hỏi, người đàn ông bên cạnh mình có thực sự là chỗ dựa? Một người chồng không thể bảo vệ danh dự cho vợ mình trước những hủ tục và sự áp đặt vô lý của mẹ đẻ, liệu có thể bảo vệ mẹ con tôi trước bão tố cuộc đời sau này?

Sự khác biệt về văn hóa, ứng xử giữa hai nhà quá rõ ràng. Nhà anh coi trọng cái “sĩ diện” giả tạo hơn là hạnh phúc thực sự của con cái, còn anh - người tôi yêu - lại quá yếu ớt để bảo vệ tình yêu
đó.

Nhiều đêm, tôi tự hỏi mình có nên mạnh mẽ một lần, từ bỏ đám cưới này để làm một người mẹ đơn thân? Làm mẹ đơn thân chắc chắn sẽ rất vất vả, sẽ phải đối mặt với bao lời xì xào của dư luận.

Sẽ ra sao nếu tôi dừng lại ngay lúc này? Có lẽ, đó sẽ là một cơn địa chấn đối với cả hai gia đình. Nhưng tôi không muốn con tôi sau này lớn lên phải thấy mẹ nó khúm núm trước một người bà khắc nghiệt và một người cha không có bản lĩnh.

Đêm đã về khuya, cái lạnh của sương đêm như thấm vào lòng. Tôi cần một quyết định. Không phải cho tôi, mà là cho tương lai của đứa trẻ. 

Bạn của tôi nói cần "đối thoại thẳng thắn" một lần với bạn trai trước khi đưa ra quyết định cuối cùng. Song thú thực, đến lúc này, tôi thấy không còn nhiều hy vọng nơi anh.

Ngọc Anh

(25 tuổi, Phú Thọ)

Hồng Anh