Hôn nhân tẻ nhạt, tôi lấy tiền của chồng chu cấp cho tình trẻ ở công sở

Phương My 15/01/2026 09:30

Hai tháng qua, tôi chủ động gửi một khoản tiền từ 8 đến 12 triệu đồng để phụ giúp Tuấn chăm lo cho mẹ già yếu. Số tiền này tôi trích từ khoản lương chồng gửi.

Tôi năm nay ngoài 35 tuổi, làm việc trong lĩnh vực môi giới bất động sản. Công việc của tôi có thu nhập tạm ổn dù tôi phải chịu nhiều áp lực doanh số, cạnh tranh thị trường, sự đào thải cao.

Chồng tôi bằng tuổi, làm trong ngành logistics (quản lý chuỗi cung ứng hàng hóa). Chúng tôi quen nhau nhờ mai mối. Khi mới tìm hiểu, tôi ấn tượng với anh nhờ tính cách thật thà, cách ăn mặc cũng giản dị, không trau chuốt, bóng bẩy.

Sau 6 năm kết hôn, chúng tôi có hai con, một trai một gái, sống trong căn nhà xây trên mảnh đất bố mẹ chồng để lại. Trên danh nghĩa, gia đình tôi bình yên, không thiếu thứ gì: Nhà cửa, tài chính, con cái đủ đầy. Nhưng chỉ người trong cuộc mới hiểu, hôn nhân của chúng tôi có rất nhiều vấn đề.

Hôn nhân tẻ nhạt, tôi lấy tiền của chồng chu cấp cho tình trẻ ở công sở - 1

Vì không có tiếng nói chung cùng chồng, tôi rơi vào mối quan hệ ngoài luồng với đồng nghiệp cùng cơ quan (Ảnh minh họa: Pinterest).

Chồng tôi có nhu cầu sinh lý cao, trong khi tôi thường xuyên mệt mỏi vì công việc, áp lực chỉ tiêu nên dần mất cảm hứng gần chồng. Tôi không ít lần phải “chiều” chồng trong trạng thái kiệt sức, thậm chí có lúc cảm thấy đó là nghĩa vụ hơn là sự gần gũi. Mỗi khi tôi than mệt, anh lại cáu gắt, cho rằng tôi không quan tâm đến chồng.

Ngoài ra, chồng tôi còn có tính sở hữu cao, thường xuyên nhắn tin, kiểm soát. Một số vấn đề thường ngày không có gì quan trọng nhưng chồng vẫn gọi điện làm phiền tôi, khiến tôi thấy anh như đứa trẻ chưa lớn. Mỗi ngày, trở về nhà sau một ngày làm việc mệt mỏi, cộng thêm sự bất đồng trong lời ăn tiếng nói khiến tôi ngày một chán chồng.

Gần đây, chồng liên tục bàn đến chuyện góp vốn làm ăn, đầu tư với bạn bè. Là phụ nữ, "tay hòm chìa khóa" trong nhà, tôi buộc phải tính toán những khả năng rủi ro, nên tỏ ý không vui. Điều đó khiến anh khó chịu, cho rằng tôi coi thường và không tin tưởng chồng.

Tôi sinh ra trong một gia đình nề nếp, được dạy phải sống chuẩn mực, biết giữ thể diện cho bản thân và gia đình. Tôi cũng từng tin rằng, chỉ cần biết sống cho hiện tại, mọi thứ rồi sẽ ổn. Nhưng càng ngày, những áp lực không tên khiến tôi trở nên khao khát được tự do, được tìm kiếm sự đồng cảm từ người khác.

Trong lúc mệt mỏi nhất, tôi gặp Tuấn. 

Tuấn nhỏ hơn tôi vài tuổi, là đồng nghiệp cùng công ty. Tuấn chưa có vợ con, xuất thân từ một tỉnh lẻ. Bố mất sớm vì bệnh nặng, mẹ già yếu, thường xuyên đau ốm. Tuấn là trụ cột duy nhất trong nhà, vừa đi làm vừa lo thuốc men, sinh hoạt cho mẹ.

Chúng tôi dần thân thiết từ những lần trao đổi công việc chung. Không rõ từ lúc nào, tôi bắt đầu chờ mong tin nhắn, cuộc gọi từ Tuấn. Tuấn là người hành động nhiều hơn nói, thường làm tôi vui vì những cử chỉ nhỏ bé nhưng lãng mạn.

Thế rồi, chúng tôi bước vào mối quan hệ bí mật cùng nhau. Chúng tôi không hẹn hò quá nhiều, chỉ tranh thủ bên nhau trong một số chuyến công tác hay khi có thời gian rảnh. Ở bên Tuấn, tôi thấy thoải mái, được là chính mình, không bị ràng buộc, không cần đòi hỏi, không bị kiểm soát. Mỗi tối tôi trở về nhà, Tuấn hiểu giới hạn và tự giữ khoảng cách an toàn để tôi dành thời gian bên gia đình. Tôi đã giữ chuyện ngoài luồng này được khoảng 1 năm.

Nửa năm qua, mẹ của Tuấn ra vào bệnh viện liên tục nên Tuấn có phần chật vật kinh tế. Khi hiểu rõ hoàn cảnh của Tuấn, tôi chủ động ngỏ ý hỗ trợ anh một phần tài chính để lo cho mẹ. Ban đầu Tuấn từ chối, nhưng tôi nói đó là sự chia sẻ giữa hai người trưởng thành, không phải sự ban ơn.

Thế rồi, hai tháng nay, tôi chủ động gửi cho Tuấn một khoản tiền từ 8 đến 12 triệu đồng để phụ giúp Tuấn chăm lo cho gia đình. Số tiền này tôi trích từ khoản sinh hoạt phí chung mà chồng đưa cho tôi hằng tháng.

Tôi vốn là người quản lý chi tiêu trong gia đình, các khoản đều do tôi sắp xếp còn chồng tôi không bao giờ để ý chi tiết. Tôi cũng đưa tiền mặt cho Tuấn, không chuyển khoản, không để lại dấu vết. 

Tôi không nghĩ mình "chu cấp" cho Tuấn, tôi chỉ muốn đỡ đần phần nào cho anh. Tôi thấy thương một người đàn ông có trách nhiệm, sống tử tế và đang gánh vác quá nhiều. 

Có lẽ nhiều người sẽ nói tôi tham lam khi vừa muốn giữ mái ấm gia đình, vừa muốn có mối quan hệ ngoài luồng. Nhưng ở thời điểm này, tôi không cho rằng mình hoàn toàn có lỗi. Tôi không cảm thấy mình đang phản bội chồng để tìm niềm vui nhất thời bên tình trẻ. Bởi phía sau "cuộc hôn nhân bình yên" là những góc khuất chỉ người trong cuộc mới thấu hiểu.

Ở Tuấn, tôi không tìm kiếm sự nuông chiều thể xác hay những phút vui chơi nhất thời, mà là sự đồng cảm, sự bình yên hiếm hoi mà tôi đã đánh mất trong hôn nhân. Có thể tôi sai khi chọn cách san sẻ cảm xúc với một người đàn ông khác. Nhưng trong những tháng ngày ngột ngạt ấy, Tuấn xuất hiện giúp tôi cảm thấy mình có một nửa kề cận thấu hiểu, yêu thương.

Tôi hiểu, con đường mình đang đi là đầy nguy hiểm. Tôi cũng biết, có thể một ngày nào đó, mọi thứ sẽ phải dừng lại. Nhưng ở hiện tại, tôi vẫn làm tròn vai trò của một người vợ, người mẹ.

Tôi lo cho con cái, vun vén kinh tế gia đình, giữ gìn thể diện cho chồng trước họ hàng, người ngoài. Tôi chưa từng có ý định bỏ mặc hay phá vỡ gia đình, càng không nghĩ đến việc rời đi khi các con còn quá nhỏ. Ly hôn với tôi lúc này là điều không thể vì tôi chưa sẵn sàng đối diện.

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Phương My