Đêm tân hôn chồng đưa tôi một cuốn sổ và nói: “Giờ chúng ta là một”

Giang Bùi 15/01/2026 14:00

Đêm tân hôn vốn dĩ là khoảnh khắc hạnh phúc nhất của đời người con gái thì với tôi, lại là một cơn ác mộng bắt đầu cho những chuỗi ngày tăm tối nhất.

Khi những cánh hoa hồng vẫn còn vương trên ga giường đêm tân hôn và mùi nến thơm vẫn chưa kịp tan, chồng đã dập tắt mọi mơ mộng của tôi bằng một thực tế nghiệt ngã.

Tôi và Nam yêu nhau 3 tháng trước khi quyết định tiến tới hôn nhân. Trong mắt tôi và gia đình, Nam là một người đàn ông mẫu mực, có sự nghiệp ổn định tại một công ty xuất nhập khẩu lớn và luôn hào phóng trong mọi cuộc vui.

Đêm tân hôn chồng đưa tôi một cuốn sổ và nói: “Giờ chúng ta là một” - 1

Chồng đưa tôi xem cuốn sổ khiến tôi muốn gục ngã trong đêm tân hôn (Ảnh minh họa: TD).

Suốt thời gian yêu nhau, anh chưa bao giờ để tôi phải thiếu thốn hay lo lắng về chuyện tiền bạc. Những món quà, những chuyến du lịch sang chảnh khiến tôi tin rằng mình đã tìm được một bến đỗ vững chãi.

Dù chưa thực sự hiểu Nam, thời gian quen nhau quá ngắn ngủi nhưng tôi đã tìm cách trói buộc anh khi thấy điều kiện của anh quá tốt. Quen được 3 tháng, tôi đã mang bầu được 8 tuần.

Đám cưới của chúng tôi diễn ra tại một khách sạn 5 sao lộng lẫy nhất thành phố. Tôi kiêu hãnh khoác lên mình chiếc váy cưới thiết kế riêng, mỉm cười nhận những lời chúc tụng về một cuộc sống viên mãn.

Nhưng tiệc tan, về nhà, việc đầu tiên Nam làm là mở ngăn kéo tủ, rút ra một cuốn sổ da cũ kỹ đặt lên bàn. “Em xem đi, từ nay anh không phải giấu em nữa. Giờ chúng ta đã là vợ chồng, chúng ta là một, cùng nhau gánh vác với nhau là chuyện đương nhiên”, anh nói.

Tôi mở cuốn sổ với sự tò mò, nhưng rồi tay tôi run lên bần bật. Bên trong là danh sách dày đặc những con số nợ. Nợ ngân hàng, nợ tín dụng đen, nợ bạn bè, nợ người thân... Tổng con số lên đến hơn 5 tỷ đồng. Toàn bộ căn nhà chúng tôi đang ở, chiếc xe anh đang đi đều là tài sản thế chấp hoặc mua trả góp chưa trả được một phần ba.

Tôi nhìn anh, lắp bắp không thành tiếng: “Tại sao? Anh bảo anh có tất cả mà? Tại sao lại nợ nhiều thế này?”.

Nam bình thản tháo chiếc cà vạt, nhìn tôi bằng ánh mắt mà tôi chưa từng thấy, một ánh mắt ráo hoảnh và đầy tính toán: “Thì cũng vì cái đám cưới này, vì cái vẻ ngoài để gia đình em nể phục đó thôi. Anh đầu tư tiền ảo bị sập, rồi lại vay nóng để đập vào chỗ nọ chỗ kia để giữ thể diện. Giờ cưới rồi, tiền mừng cưới em đưa đây cho anh để trả lãi tháng này trước đã”.

Cái từ “chúng ta là một” vang lên sao mà chua chát đến thế. Hóa ra, sự tử tế, sự hào nhoáng bấy lâu nay chỉ là một cái bẫy được giăng ra một cách hoàn hảo. Anh cưới tôi vì anh cần một người cùng gánh đống nợ nần, cần một tấm hộ khẩu thành phố và sự hỗ trợ từ gia đình khá giả của tôi.

Những ngày sau đó là chuỗi ngày tôi sống trong sợ hãi. Điện thoại của tôi liên tục nhận được những cuộc gọi đòi nợ từ những số lạ. Có những buổi sáng vừa mở cửa, tôi đã thấy những dòng chữ sơn đỏ xóa trước cổng nhà. Nam không còn là người đàn ông lịch lãm ngày nào, anh trở nên cáu bẳn, hay uống rượu và liên tục thúc ép tôi về nhà ngoại hỏi mượn tiền.

Mỗi khi tôi từ chối, anh lại lôi bài ca: “Vợ chồng là phải có nhau lúc hoạn nạn. Em thấy anh chết mà không cứu à? Hay em định ly hôn để mang tiếng một đời chồng, rồi con chúng ta nữa, em định tính sao?”.

Tôi nhìn mình trong gương, không còn nhận ra cô gái rạng rỡ của một tháng trước. Tôi thấy mình như một con cá mắc cạn, bị bủa vây bởi sự lừa dối. Cay đắng nhất là những khi mẹ tôi gọi điện hỏi thăm. Tôi chỉ biết nuốt nước mắt vào trong, ậm ừ cho qua chuyện vì không nỡ để bố mẹ già phải suy sụp vì sự thật này. Tôi cũng khổ sở khi cái thai trong bụng ngày một lớn.

Tôi chợt nhận ra, sai lầm lớn nhất của mình là đã quá tin vào vẻ ngoài hào nhoáng mà quên đi việc tìm hiểu giá trị cốt lõi của một con người.

Hiện tại, số tiền mừng cưới và toàn bộ tiền tiết kiệm những năm đi làm của tôi đã bốc hơi theo các khoản lãi cắt cổ của chồng. Nam vẫn hằng ngày thúc giục tôi bán đi số vàng cưới mà bố mẹ đẻ tôi cho làm vốn.

“Giờ chúng ta là một” - câu nói ấy cứ ám ảnh tôi trong mỗi giấc ngủ chập chờn. Phải chăng khi bước vào hôn nhân, tôi phải đồng cam cộng khổ một cách ép buộc như vậy?

Câu chuyện của tôi như một lời cảnh tỉnh cho những cô gái đang mải mê với những ánh hào quang rực rỡ bên ngoài của đối phương. Hãy nhìn vào nhân cách thật của họ thật kỹ, trước khi đặt bút ký vào tờ giấy đăng ký kết hôn, tờ giấy vốn dĩ để gắn kết tình yêu, chứ không phải để trói buộc mình vào một hố sâu nợ nần của kẻ khác.

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Giang Bùi